Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.
t. Cô ấy kết hôn còn tôi có em bé, có thể coi đó là “song hỷ lâm môn”.
“Nếu không thì cậu đẻ ra rồi cho mình nuôi đi!”. Lâm Sở cũng rất hưng phấn.
“Cậu tưởng là nuôi mèo đấy chắc?”. Tôi lườm cô ấy.
“Thì thôi… Đồ ki bo!”. Lâm Sở bĩu môi.
“Tiểu Ngư về rồi đó hả?”. Mẹ Cố Đại Hải gọi với ra. Tôi định vào quán bar với Lâm Sở nhưng cô ấy lại không đi cùng. Chẳng ngờ về đến nhà lại gặp “niềm vui” lớn hơn, Cố Đại Hải vừa đón mẹ anh ấy tới.
“Ôi, mẹ, mẹ tới chơi ạ?”. Mặt tôi vẫn cười hớn hở với mẹ chồng còn chân thì lén giẫm cho Cố Đại Hải một phát.
“Mẹ sợ con không thể tự chăm sóc bản thân nên tới ở mấy ngày”. Mẹ chồng tôi vui mừng nhìn xuống bụng con dâu.
“Không cần đâu ạ. Ở nhà mẹ còn phải chăm sóc bố nữa mà”. Tôi bắt đầu thấy khó chịu.
“Không sao, ông ấy có Tiểu Khê lo cho rồi.”.
“Á …á… tay anh…” Cố Đại Hải bị tôi cấu, đau đến phát khóc.
“Đáng đời! Anh giỏi thật. Anh điên rồi đấy à?”. Tôi lấy gót giày đập anh ấy.
“Suỵt … nói khẽ thôi, mẹ nghe thấy bây giờ!”. Cố Đại Hải vội vàng chạy ra cửa nghe ngóng.
“Nghe thấy càng tốt! Đừng có nhiều lời, anh mau đưa mẹ về đi! Anh mà không chịu, mai em tới bệnh viện cho nhà anh tuyệt tử tuyệt tôn luôn đấy!”.
23
“Sao cậu lại ngốc thế nhỉ? Ngày xưa, mình muốn mẹ chồng đến phục vụ mà chẳng được đấy!” A Mông nhìn tôi.
“Điên à, mẹ chồng lúc nào cũng kè kè ở bên cạnh, có khác gì cậu là con khỉ không hả?”. Tôi bĩu môi.
“Cậu sợ cái gì chứ? Cứ đối xử như với ô sin ấy!”. Lâm Sở cười.
“Thôi thôi, mình mà dám ra lệnh như thế, đợi sinh con xong, chắc là mẹ chồng bóp chết mình mất”. Tôi bảo. Hai người này đúng là mồm miệng xấu xa, chẳng nói được câu nào tử tế cả.
“Mình mang thiệp mời tới đây”. Đúng lúc đó, Trần Lộ cầm mấy cái phong bao đỏ bước vào.
“Thiệp mời cái gì chứ? Đây gọi là giấy đòi nợ thì đúng hơn!”. Lâm Sở lôi thiệp cưới của Trần Lộ ra làm quạt.
“Ngày mai em sẽ cưới anh… ngày mai em sẽ cưới anh…”. Tiếng chuông điện thoại của Trần Lộ vang lên, giờ đến chuông điện thoại cũng ngọt ngào thế cơ đấy.
“Ha ha…”. Trần Lộ vừa cười vừa ra ngoài nhận điện thoại.
A Mông thầm thì. “Này, thế các cậu định mừng bao nhiêu?”.
“Tùy thôi, xem các cậu thế nào! Dù sao thì mình cũng chẳng có nhiều tiền như cậu ấy”. Tôi nhìn Lâm Sở, cô ấy mới kiếm được một vụ làm ăn lớn.
“Đừng có nhìn mình, mình cũng không có tiền đây!”. Lâm Sở chống tay lên cằm.
“Anh chết luôn đi!”. “Bụp” một tiếng, điện thoại của Trần Lộ rơi luôn xuống đất.
“Sao thế?’. Tôi vội quay ra nhìn, mặt Trần Lộ trắng bệch như tờ giấy.
“Xe…”. Cô ấy chỉ đờ đẫn thốt ra được một tiếng.
24
“Ha ha, mình biết mà, số mình đâu được tốt như thế…”.Trần Lộ bỗng nhiên cười phá lên, cứ thế cười cho đến tận bệnh viện. Dương Siêu vừa được đưa vào đây sau tai nạn giao thông,
“Đừng nói nữa, chắc không có chuyện gì đây!”. A Mông ôm lấy Trần Lộ.
“Ha ha… mình biết mà…”. Cậu ấy vẫn cười đờ đẫn.
“Bác sĩ ra rồi kìa!”. Lâm Sở vội vàng chạy tới.
Bà bác sĩ tháo khẩu trang ra, nhìn chúng tôi. “Ai là người nhà bệnh nhân?”.
“Sao rồi hả bác sĩ?”. Tôi kéo tay bà bác sĩ.
“Làm phẫu thuật nên cần có người ký tên!”.. Bà ấy lạnh lùng đưa cho tôi một tờ giấy.
“Trần Lộ!”. A Mông quay sang gọi Trần Lộ, từ lúc xuống xe đến giờ, cô ấy vẫn ngoác miệng cười, cứ như là con chưa cười đủ vậy.
“Thôi đi, để mình ký cho!”. Lâm Sở nói rồi liền cầm bút ký tên mình lên đó.
“Xong rồi, giờ đi nộp lệ phí đi!”.
“Bác sĩ.. chúng tôi nhờ cả vào bác sĩ…!”. A Mông gần như sắp quỳ xuống đến nơi, chưa bao giờ tôi thấy cô ấy hạ mình trước ai như vậy.
“Không sao chứ?”. Lát sau, Lý Triển Bằng ào ào lao tới, anh ấy vừa đi công tác xa về.
“Đang phẫu thuật”. Tôi trả lời.
“Sao rồi em?”. Cố Đại Hải cũng hối hả chạy tới, mặt đầy mồ hôi.
“Em không biết, vẫn đang phẫu thuật… nhưng em lo cho tinh thần của Trần Lộ bây giờ lắm”. Tôi thì thầm.
“Hay là tìm bác sĩ khám cho ấy xem!”. Trần Lộ cứ cười mãi làm Cố Đại Hải sởn da gà.
“Từ từ, đợi phẫu thuật xong xem sao đã!”. Lâm Sở ngăn lại.
“Hay em kiếm chỗ nào đó nằm nghỉ chút đi!”. Cố Đại Hải bảo tôi, làm như tôi là mẹ thứ hai của anh ấy vậy.
“Thôi thôi, anh ở yên đó đi!”.Tôi lườm.
Cửa phòng phẫu thuật mở ra, chúng tôi vội vàng vây ngay lấy, đầu Dương Siêu bị quấn băng kín mít, còn phải đeo ống thở nữa, trông rất đáng thương.
“Trời ơi”. Trần Lộ hét lên một tiếng rồi ngã lăn ra đất.
“Bao giờ thì anh ấy có thể tỉnh lại ạ?’. Tôi qua phòng bác sĩ hỏi thăm.
“Cái này không thể nói trước được, còn tùy vào anh ta nữa, có thể là mấy ngày, cũng có thể là mấy tháng đấy”. Bà bác sĩ vừa rửa tay vừa trả lời.
25
“Mẹ ơi!”. Cuối tuần, tôi phi ngay về nhà chơi. Ở bên nhà chúng tôi, mẹ Cố Đại Hải suốt ngày cứ nói hết chuyện nó đến chuyện kia, nhức cả đầu.
“Sao thế? Con đắp chăn vào đi!”. Mẹ đưa cho tôi cái chăn lông dê mà bà vẫn nâng niu.
“Nóng lắm, con sắp chết vì ngạt thở rồi”. Tôi đạp chăn xuống đất.
“Cái con bé này, mẹ vừa thay vỏ đấy!”. Mẹ tôi vội vàng cúi xuống nhặt.
“Dương Siêu sao rồi?”. Mẹ ngồi trên sô pha, vừa xem ti vi