Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1381 lượt.
ay lên vai Liêu Vĩnh Hồng: “Vì vậy tôi mới muốn có, mới nôn nóng như vậy!”
“Thực ra Hứa Trác Nghiên rất dễ mềm lòng, anh chỉ cần đối xử tốt, từ từ hẹn hò với cô ấy, có thể sẽ giành được trái tim cô ây, như thế tốt hơn như thế này nhiều!”, Liêu Vĩnh Hồng vẫn có ý muốn thuyết phục anh.
“Từ từ ư, từ từ ra sao? Phải mất bao lâu? Những người phụ nữ mà tôi từng gặp không ít, phải dùng cách nào đối phó với cô ấy tôi rõ hơn chị nhiều! Hơn nữa chuyện tối hôm ấy khiến tôi rất sợ, nếu như hôm đó xảy ra chuyện gì thật, cô ấy sẽ biến mất như thế ngay trước mặt tôi. Cô nói đi, lúc ấy tôi có ân hận cũng có tác dụng gì?”. Anh hằn học nói: “Vì vậy một dao chặt đứt hẳn, chớ phí nhiều công sức, trực tiếp xông lên. Chị yên tâm, không sao đâu!”
“Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, cô ấy là mẫu phụ nữ bên ngoài mềm yếu nhưng bên trong thì cứng rắn, tôi sợ…”, Liêu Vĩnh Hồng có vẻ do dự.
“Chị sai rồi, cô ấy là loại bên ngoài thì mạnh mẽ mà bên trong thì yếu đuối!”. Anh hướng ánh mắt về cái bóng phía xa xa ngoài bãi biển rồi quay lại nhìn Liêu Vĩnh Hồng: “Giờ chị thật sự mềm lòng rồi, nhớ chị Hồng hồi đầu ở Châu Hải đã khiến cho không biết bao nhiêu con gái nhà lành chỉ trong một đêm trở nên nổi tiếng, bồi dưỡng không biết bao nhiêu đại gia. Sao thế, vừa mới rút lui mà hào khí lúc ấy cũng mất luôn rồi à?”
“Sao anh toàn lấy những chuyện xấu xa ngày xưa ra để uy hiếp tôi hả?”. Liêu Vĩnh Hồng trợn mắt gắt: “Thôi được rồi, tôi mặc kệ, anh tự làm lấy đi, cứ nghĩ đi, anh phải nghĩ bằng được một cách gì đó mới ổn!”
Liêu Vĩnh Hồng quay phắt người đi thẳng vào phòng, nằm dài ra giường. Còn anh vẫn chăm chú nhìn về phía bãi biển, khóe môi khẽ nhếch lên mỉm cười.
Hoàng hôn, Hứa Trác Nghiên và Liêu Vĩnh Hồng đang ngồi ăn cơm bên bàn ăn cạnh cửa sổ, uống rượu vang, ăn hải sản và nói chuyện công việc. Dần dần, Hứa Trác Nghiên có cảm giác ngà ngà say. Cô cảm thấy tối nay là một buổi tối dễ chịu nhất trong một năm trở lại đây, hóa ra cảm giác say lại thú vị đến thế, ít nhất là trong ngày hôm nay, cô không hề nghĩ đến anh. Tuy nhiên, cái kẻ không được hoan nghênh kia lại dột nhiên xuất hiện, phá vỡ tất cả mọi thứ yên tĩnh của cô.
“Tổng giám đốc Lâm, sao trùng hợp thế? Anh cũng ở đây à?”. Liêu Vĩnh Hồng nhìn thấy Lâm Khởi Phàm đang ngồi ăn một mình ở bàn bên kia trước nên nhiệt tình chào hỏi.
Lâm Khởi Phàm đến gần, nhìn Liêu Vĩnh Hồng rồi nhìn Hứa Trác Nghiên: “Ừ, sao trùng hợp thế?”
“Anh đi một mình à? Hay là cùng ngồi ăn đi!”. Liêu Vĩnh Hồng nhiệt tình mời mọc, nhưng mặt Hứa Trác Nghiên vẫn lạnh như băng. Lâm Khởi Phàm liếc cô rồi nói: “Thôi bỏ đi, tôi đã gọi món rồi, thôi cứ ai ăn của người nấy vậy!”
“Thế cũng được!”. Liêu Vĩnh Hồng trừng mắt với Hứa Trác Nghiên, đợi Lâm Khởi Phàm đi rồi mới nói: “Em thật là, trong lòng nghĩ gì cũng không thể thể hiện hết ra mặt như thế được, làm người ta mất hết thể diện!”
“Em biết, chỉ cảm thấy anh ta không được đứng đắn, không muốn nói nhiều với anh ta”, Hứa Trác Nghiên chu môi nói.
“Không đứng đắn ư? Không đứng đắn với em ư?”. Liêu Vĩnh Hồng cười nhẹ: “Anh ta là vậy đấy, trong giới doanh nhân thành công ở Thâm Quyến này, anh ta có thể coi là một người đàn ông không tồi rồi! À phải rồi, hình như đây không phải lần đầu tiên em như vậy, tại buổi lễ kỉ niệm lần trước, em đã chẳng nể nang người ta ngay trước mặt bao nhiêu người, lại sinh sự rồi phải không?”
“Đâu có, em chỉ quyên góp cho quỹ từ thiện của chúng ta thôi mà!”, Hứa Trác Nghiên ngẩng mặt, đắc chí nói.
“Thôi đi cô, lại còn đắc chí nữa. May là anh ta chứ nếu đổi lại là người khác, ngày mai anh ta sẽ đá đít cô ra khỏi thị trường, trả hàng ngay tắp lự!”. Liêu Vĩnh Hồng còn định nói gì nhưng điện thoại đột nhiên đổ chuông, cô đành phải đứng dậy nghe điện, chẳng mấy chốc quay lại bàn với vẻ mặt căng thẳng: “Em từ từ ăn nhé, chị có chút chuyện phải ra ngoài một chuyến, có mấy người bạn ở nơi khác đến, chị phải đi tiếp đón một chút!”
“Hay là em đi cùng chị!”, Hứa Trác Nghiên lấy khăn lau miệng rồi đứng dậy.
“Thôi đừng, muộn quá rồi! Chị không về thành phố nên không thể đưa em về. Chị qua bên đó chào hỏi rồi về luôn, ngày mai vẫn còn chuyện quan trọng cần bàn với họ. Hai ngày tới em cứ ở đây tranh thủ nghỉ ngơi!”, Liêu Vĩnh Hồng nói xong liền tức tốc đi ngay.
Hứa Trác Nghiên nhìn bàn đầy thức ăn chưa mấy động đũa, lòng nghĩ cũng thấy phí nên bắt đầu “Chiến đấu”.
Ăn cơm một mình bao giờ cũng rất ngon miệng, bởi vì thoải mái, không phải lo lắng bị người khác soi mói tướng ăn của mình, cũng không phải lo đối đáp xã giao với ai đó, vì vậy cô rất thích ăn một mình.
Cơn ác mộng bắt đầu đến từ khi nào vậy? Có lẽ là bắt đầu từ người ngồi đối diện với cô, anh ta chỉ tay vào chai rượu vang gần như đã cạn đến đáy: “Anh tưởng là em không động đến giọt rượu nào cơ đấy, nhưng hai người uống cũng không ít đâu nhỉ?
“Uống rượu phải xem kẻ ngồi đối diện là ai!”, Hứa Trác Nghiên chẳng buồn ngẩng đầu, gỏn gọn đáp.
“Chẳng lẽ em không thể nói chuyện tử tế v