Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341392
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.
ới anh một chút hay sao?”, Lâm Khởi Phàm đột nhiên nắm chặt lấy tay cô, ấn xuống mặt bàn.
Anh ta dồn cô vào tường, những nụ hôn tàn nhẫn tới tấp “tấn công” cô.
Cô cố sức chống cự, khiến cho toàn thân rịn mồ hôi, nhưng chẳng có tác dụng, cô không sao thoát khỏi sự khống chế của anh, ngược lại, còn làm cho dục vọng của anh càng thêm mãnh liệt.
Tay của Hứa Trác Nghiên đã bị anh giữ chặt, cô nhắm mắt, dùng răng cắn mạnh môi anh, cho đến khi cô cảm thấy trong miệng mình có mùi tanh của máu mà vẫn chẳng thay đổi được gì. Anh không vì đau mà hất cô ra, cũng không vì đau mà dịu bớt sự điên cuồng của mình.
Áo của Hứa Trác Nghiên đã bị cởi ra, tay của anh đã luồn vào trong váy cô và bóp rất mạnh. Cô đột nhiên từ bỏ việc chống cự, gào lên: “Dừng lại, Lâm Khởi Phàm anh đang làm cái gì thế hả? Nếu như anh muốn, anh có thể dùng tiền để giải quyết, đừng tìm tôi!”, nhưng anh ta vẫn không dừng tay.
“Tôi không phải, không phải!”, Hứa Trác Nghiên gào lên, nước mắt trào ra.
Người anh chợt run lên, đôi tay như khựng lại, ôm lấy mặt cô: “Không phải cái gì?”
“Anh biết em không phải là loại con gái tùy tiện, không phải loại đĩ điếm, vì vậy anh mới nói, hãy lấy anh!”. Giọng của anh ta rất kiên định, lúc nói, hơi ấm từ miệng anh phả vào mặt cô.
“Tôi không phải là một trang giấy trắng, tôi có người tôi yêu, vì vậy hãy tha cho tôi!”
Lâm Khởi Phàm buông tay ra, nhìn cô bằng ánh mắt nghi hoặc.
Hứa Trác Nghiên lập tức cài lại những cúc áo đã bị tháo ra, cô hoảng loạn, yếu ớt. Còn anh, dường như đang nhìn thấy sự yếu đuối của cô. Anh đến bên bàn trà, cầm thuốc và bật lửa lên, từ từ châm một điếu: “Nói đi, nếu như là sự thật, tôi sẽ tha cho cô!”
Hứa Trác Nghiên xoay người lại, quay lưng vào mặt anh ta: “Đó là chuyện của tôi với anh ấy, tôi không cần thiết phải nói cho người thứ ba!”
“Thế sao?”
Hứa Trác Nghiên không nói gì mà đi thẳng ra cửa. Nhưng chỉ một giây tiếp theo, Lâm Khởi Phàm dụi mạnh điếu thuốc xuống sàn nhà, đứng bật dậy và kéo cô lại, dữ dằn siết chặt lấy cô, hỏi như đang thẩm vấn một phạm nhân: “Anh ta ở đâu? Nếu yêu thương nhau tại sao cô lại một mình đến Thâm Quyến? Nửa năm rồi, anh ta không đến, cô cũng không về, cô lừa tôi!”
“Tôi không lừa anh, yêu một người không nhất định phải dính chặt lấy nhau không rời, anh ấy ở trong tim tôi!”. Hứa Trác Nghiên đặt tay lên ngực, vẻ măt vô cùng thê lương và nghiêm túc.
Anh trừng mắt nhìn cô, cô hất tay anh ra, định bỏ đi, nhưng cơn chóng mặt lần nữa ập đến, thân hình mềm nhũn của cô chẳng còn chút sức lực nào, ngã vào người anh. Môi anh lại khẽ nhếch lên, bế thốc cô, đi thẳng vào phòng ngủ.
Ném, đúng vậy, là ném mạnh lên giường.
Cú ném mạnh ấy khiến cho cô hoàn toàn tỉnh táo, cô bỗng thấy bình tĩnh hơn: “Anh không định thừa nước đục thả câu thật đấy chứ?”
Anh không nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô.
Thân hình mềm mại của cô hiện lên đầy quyến rũ qua chiếc áo bó sát, dưới chiếc váy màu tím là đôi chân trắng nuột nà như ngọc, nổi bật trên chiếc ga trải giường trắng toát, vô cùng hấp dẫn, khiến cho người khác không thể kiềm chế. Làn da sau khi say rượu bỗng như được điểm một lớp phấn hồng dịu dàng dưới ánh đèn nhẹ nhàng trong phòng…
Chăm chú quan sát hàng lông mày, đôi mắt và vẻ mặt của cô…
Lâm Khởi Phàm hiểu rằng, bản thân mình rất thích cô, có nên chiếm đoạt cô trong tình cảnh này không? Anh đang do dự.
Anh hơi cúi xuống, vốn dĩ chỉ định gạt những lọn tóc lòa xòa trên mặt cô, nhưng cô nhìn anh bằng ánh mắt hoảng sợ và đột nhiên giơ tay tát thẳng vào mặt anh. Mặc dù không một câu nói, nhưng vẻ mặt vô cùng khinh bỉ. Là hận!
Khoảnh khắc ấy, anh quyết tâm thực hiện ý muốn ban đầu của mình. Một cô gái ương ngạnh không chịu thuần phục như thế này, cho dù anh có thả cô, cô cũng chưa chắc đã vì vậy mà nảy sinh thiện cảm với mình. Một cô gái như vậy càng khơi dậy dục vọng muốn thuần phục của anh.
Cuối cùng anh nằm đè lên người cô. Với sức lực yếu ớt, chẳng mấy chốc cô đã không thể chống cự. Cô nhắm mắt, mặc dù không có chút sức lực nào nhưng vẫn không thôi chống cự.
Nhìn thấy vẻ mặt của cô, sự đau khổ ấy, ngọn lửa dục vọng của anh càng thêm bùng cháy.
Tiếng khóc khe khẽ, cùng với sự chống cự vô ích, khiến cho dục vọng bùng lên trong người anh…
Anh có hơi kinh ngạc, bởi vì hết lần này đến lần khác anh hòa vào sự ấm áp và êm dịu của cô, anh biết, cơ thể cô đã chấp nhận mình.
Là vui mừng hay là cái gì khác, anh cũng không rõ nữa. Chỉ cảm thấy một cảm giác hạnh phúc cuồng nhiệt khó thể chế ngự đang lan tỏa.
Cô ngại ngùng, từ đầu đến cuối nhắm chặt mắt lại, nước mắt lăn dài trên gò má. Nhưng trong con mắt của anh, những giọt nước mắt tinh khiết ấy càng làm cô thêm quyến rũ.
Cô đã chẳng còn sức lực mà suy nghĩ, sự kiệt sức và choáng váng của cơn say đã khiến cô mềm nhũn trong vòng tay anh, hoàn toàn mất đi tri giác, từ từ chìm vào giấc ngủ nặng nề.
Lúc trời tảng sáng, Hứa Trác Nghiên từ từ lấy lại ý thức.
Cô tỉnh táo, nhìn thấy người đàn ông khỏa thân đang nằm bên cạnh mình, không hề ngạc nhiên, không hề gào kh