Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341400

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1400 lượt.

ng cảnh ngộ mà chị phải nếm trải, đứa bé tội nghiệp… những thứ đó khiến Hứa Trác Nghiên cảm thấy tội tội: “Chị Liêu, chị cứ yên tâm mà đi!”, chỉ một câu nói này thôi, Hứa Trác Nghiên không nói thêm câu an ủi nào nữa, bởi vì cô biết những người phụ nữ như chị, an ủi chỉ khiến cho vết thương và nỗi đau thêm lớn mà thôi.
Đến giờ cơm trưa, cô nhận được đồ ăn nhà hàng Pizza Hut chuyển đến, toàn là các món cao lương mỹ vị, còn có cả sa lát với cánh gà. Trần Hiểu Dĩnh đã kí nhận giúp cô, tên người đặt hàng là Hứa Trác Nghiên, còn tiền thì đã trả rồi.
Các cô gái trong phòng ai nấy đều hoan hô ầm ĩ, xúm xít lại để thưởng thức một bữa ăn ngon, vừa ăn còn vừa tấm tắc khen lãnh đạo tốt bụng, giúp cải thiện cuộc sống cho nhân viên. Nhưng Hứa Trác Nghiên trong lòng hiểu rõ, đồ ăn không phải do cô đặt. Điện thoại đột ngột đổ chuông, là tin nhắn, cô mở ra đọc: “Bà xã, hi vọng hôm nay em ăn nhiều một chút!”
Vốn dĩ nghĩ không ăn cũng phí hoài, nhưng đọc xong tin nhắn này Hứa Trác Nghiên liền hết muốn ăn.
“Chị Nghiên, mau lên, ra đây ăn đi, nếu không sẽ bị bọn họ cướp hết đấy. Bọn họ ai nấy đều ăn như hổ vậy!”. Mễ Phi Phi vừa gọi Hứa Trác Nghiên vừa chạy vào trong phòng họp, miệng còn la lối: “Các người thật chẳng có lương tâm gì hết, tôi đi gọi có một cú điện thoại, sao chẳng chịu đợi tôi gì thế?”
Hứa Trác Nghiên nhìn vào văn phòng trống không qua cánh cửa kính trong suốt, chỉ có một cái bóng, cũng cô độc giống như cô, là Đỗ Giang.
Cô cầm điện thoại lên, gọi cho anh.
Đỗ Giang nghe máy: “Xin chào, công ty Thủy Dạng xin nghe ạ!”
“Đỗ Giang!”. Hứa Trác Nghiên cảm thấy kể từ sau kì nghỉ lễ, Đỗ Giang cứ có gì đó là lạ, mặt mày u uất, thế nên cô hỏi: “Sao không ăn cơm cùng mọi người?”
Đỗ Giang im lặng một chút rồi nói: “Tôi không đói, với lại còn mấy việc phải làm!”
“Ăn cơm đã rồi hãy làm, không mất nhiều thời gian đâu!”, Hứa Trác Nghiên khuyên nhủ.
Đỗ Giang đứng dậy, nhìn Hứa Trác Nghiên qua cửa kính: “Thế còn chị thì sao? Tại sao chị không ăn?”
Hứa Trác Nghiên ngây người, không biết trả lời sao.
Đỗ Giang nhìn cô, vẻ mặt ánh lên sự bướng bỉnh chưa từng thấy, anh lặng lẽ cúp điện thoại, tiếp tục ngồi hì hục làm việc trước màn hình máy tính.
Hai giờ chiều, tại phòng tiếp khách của sở cảnh sát.
Hứa Trác Nghiên và Trần Hiểu Dĩnh đang ngồi bên bàn, đối diện với hai người là một anh cảnh sát trẻ tuổi. Anh tự giới thiệu: “Tôi tên là Lý Thanh Hải, trưởng cảnh sát hình sự, trong hai người, ai tên là Trần Hiểu Dĩnh?”
“Là tôi ạ!”. Trần Hiểu Dĩnh thấp thỏm nhìn Lý Thanh Hải, rồi lại quay sang nhìn Hứa Trác Nghiên.
“Thế còn cô?”, Lý Thanh Hải liếc nhìn Hứa Trác Nghiên.
“Tôi là cấp trên của cô ấy, không biết các anh tìm cô ấy có chuyện gì nên đi theo đến đây!”, Hứa Trác Nghiên lấy danh thiếp từ trong túi ra, đưa cho Lý Thanh Hải.
Lý Thanh Hải xem danh thiếp rồi đặt xuống bàn.
“Là như thế này, hai tuần trước, có phải cô đã gặp một cô bé tự nhận là bố bị ốm nặng, cần tiền làm phẫu thuật ở trên cầu vượt qua đường trước cổng siêu thị gần cao ốc La Hồ không?”, Lý Thanh Hải nhìn Trần Hiểu Dĩnh, dường như đang tra hỏi.
Trần Hiểu Dĩnh và Hứa Trác Nghiên quay sang nhìn nhau.
“Cô đừng nhìn cô ấy, tôi hỏi cô thì cô cứ trả lời trực tiếp!”, Lý Thanh Hải nói.
“Vâng ạ!”, Trần Hiểu Dĩnh gật đầu.
“Cô hãy kể lại tình hình lúc đó một lượt tôi xem nào!”. Lý Thanh Hải nhìn chằm chằm cô gái ngồi trước mặt, trông có vẻ hơi thất vọng. Trước đấy không lâu bọn họ vừa mới phá được một đường dây buôn bán phụ nữ và trẻ em, một tổ chức lừa gạt, bám dâm liên tỉnh, trong số đó có một cô bé được giải thoát đã đưa cho họ một cuốn sổ. Hóa ra trong tổ chức này, những phụ nữ và trẻ em sau khi bị lừa, những người nào bán được sẽ bị bán, những người còn lại hoặc là diện mạo xấu xí hoặc là còn ít tuổi chưa thể bán dâm, tổ chức này sẽ cho chúng ra đường làm ăn mày lừa đảo, tiền kiếm được không hề ít hơn tiền bán dâm. Mà cô bé này lúc còn ở nhà từng đi học, có lập trường, tính tình thật thà, lương thiện, mặc dù bị bọn xấu ép phải làm những việc lừa đảo, nhưng cô bé đều ghi lại rõ tên tuổi từng người đã cho cô bé tiền.
Vì vậy sau khi điều tra rõ vụ việc, các cảnh sát hình sự đã xin cấp trên phê duyệt, quyết định sẽ tiến hành hoàn trả lại tiền cho những người bị lừa theo danh sách cô bé đó đã ghi. Chỉ có điều trong số đó, phần lớn mọi người đều là quyên góp một trăm, vài trăm, thậm chí là vài đồng, vài xu… Cuối cùng mọi người bàn bạc và quyết định sẽ trả cho những người quyên góp nhiều trước.
Thật không ngờ còn có người quyên góp hẳn tám nghìn tệ một lần. Lý Thanh Hải nghĩ chắc đây phải là một cô gái, hơn nữa là một cô gái hiền lành. Hiền lành và xinh đẹp thường đi liền với nhau, giống như một đôi chị em song sinh, anh tưởng tượng người này chắc phải là một cô gái xinh đẹp, thời trang, vì vậy khi nhận được nhiệm vụ này, trong lòng anh thoáng chút hi vọng. Anh rất hứng thú muốn biết rốt cuộc cô gái này như thế nào? Anh thậm chí còn tưởng tượng ra cô để tóc dài, trên mặt trang điểm nhẹ, mặc một chiếc váy ren mềm


Pair of Vintage Old School Fru