Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.
hẳng phải rất tốt hay sao?”. Trần Hiểu Dĩnh thở dài: “Thực ra Đỗ Giang không thích em, em buồn lắm, bởi vì em xấu xí, em biết mà. Nhưng đâu còn cách nào khác, đây là sự thực không thể thay đổi, xấu xí không phải là lỗi của em, nhưng bởi vì bản thân mình xấu mà suốt ngày không vui, suốt ngày oán thán thì đấy là lỗi của mình. Chẳng phải có người từng nói: “Từ bỏ cũng là một nét đẹp, từ bỏ một số thứ tự nhiên sẽ có một số thứ khác” đó ư? Giờ em đang nghĩ, không biết chừng chân mệnh thiên tử của em vẫn đang ở một nơi nào đó tìm kiếm em, vì vậy em rất vui!”
“Hiểu Dĩnh, chị không hề biết em lại có tư tưởng như vậy, đúng là một cô gái rất lạc quan!”, Hứa Trác Nghiên thật lòng khen Trần Hiểu Dĩnh. Hóa ra bên trong lớp vỏ bọc của mỗi con người đều có nét đẹp, có điểm sáng riêng.
“Chứ còn gì nữa!”. Trần Hiểu Dĩnh đắc chí: “Mà đâu phải chỉ có vậy, em còn rất mưu mô nữa đấy!”
“Hả? Mưu mô ư? Với ai thế?”, Hứa Trác Nghiên dần trở nên vui vẻ.
“Với chị đấy!”
“Chị á?”. Hứa Trác Nghiên bật cười: “Chị không nghe nhầm chứ?”
“Không, chính là chị, chị còn nhớ hôm phỏng vấn không? Thực ra em biết chị không chọn em. Vì vậy em mới tỏ ra rụt rè, rất đáng thương, khiến chị mềm lòng mà nhận em vào làm!”
“Hả? Thật sao?”. Hứa Trác Nghiên vỗ nhẹ vào Trần Hiểu Dĩnh: “Em đúng là…”.
“À phải rồi!”. Hứa Trác Nghiên chợt reo lên rồi đứng bật dậy, đi mon men theo ánh trăng vào trong phòng, chẳng bao lâu ôm ra một đống nến, bảo: “Hiểu Dĩnh, chúng ta có ánh sáng rồi!”
Chẳng mấy chốc, cả căn phòng đã được bao bọc bởi ánh sáng, rất dịu dàng và ấm áp, khiến cho người ta cảm thấy vui vẻ.
Hóa ra, con người chỉ cần tích cực, chỉ cần hi vọng, tất cả mọi thứ trong tối tăm đều có thể trở nên xán lạn, từ bi thảm trở thành hạnh phúc.
Sau đó, Hứa Trác Nghiên và Trần Hiểu Dĩnh ôm chỗ nến còn thừa lại, đi gõ cửa từng nhà, ai nấy đều ngạc nhiên nhận lấy mấy cây nến, đột nhiên có cảm giác thật ấm áp và tươi sáng.
Hứa Trác Nghiên và Trần Hiểu Dĩnh cùng đến công ty. Hai ngày sau kì nghỉ lễ, các nhân viên trong phòng ai nấy đều hào hứng, bởi vì vừa mới hết một tuần nghỉ lễ mà Thủy Dạng của họ đã lập thành tích đáng kinh ngạc về số lượng tiêu thụ, điều này đồng nghĩa thu nhập của mọi người tháng này sẽ tăng vọt, vì vậy tâm trạng vui vẻ là lẽ đương nhiên.
Lúc gần đến trưa, Trần Hiểu Dĩnh gọi Hứa Trác Nghiên trên QQ.
Trần Hiểu Dĩnh: “Chị Nghiên, ban nãy có người gọi vào máy em, nói là người của sở cảnh sát, bảo em chiều nay đến sở cảnh sát thành phố một chuyến!”
Hứa Trác Nghiên: “Hả? Có chuyện gì mà nghiêm trọng thế, còn phải đến sở cảnh sát ư?”
Trần Hiểu Dĩnh gửi lại một cái mặt khóc: “Em không biết, họ chỉ bảo em mang theo chứng minh thư, em thấy hơi sợ, chị có thể đi với em không?”
Hứa Trác Nghiên: “Không thành vấn đề, mấy giờ đi?”
Trần Hiểu Dĩnh: “Hai giờ chị ạ!”
Hứa Trác Nghiên: “Ok, trước khi đi thì gọi chị nhé!”
Hứa Trác Nghiên còn chưa kịp tắt QQ thì Liêu Vĩnh Hồng đã đẩy cửa bước vào, ngồi xuống đối diện với cô.
“Em chịu quay về, chị thấy vui lắm!”. Liêu Vĩnh Hồng nhìn Hứa Trác Nghiên, mỉm cười vẻ áy náy, thần sắc không giấu nổi sự mệt mỏi. Hứa Trác Nghiên đột nhiên phát hiện, Liêu Vĩnh Hồng trở nên bơ phờ, già xọm đi, trong mắt vằn lên những tia máu.
“Chị nói đúng, nếu cứ có vấn đề là bỏ trốn, e rằng Trung Quốc có to đến mấy cũng có ngày em hết chỗ để đi. Vì vậy em đã ở lại, đối mặt với vấn đề và giải quyết nó!”. Hứa Trác Nghiên nói xong liền cảm thấy nhẹ nhõm, có lẽ sự khoan dung và tha thứ có ý nghĩa hơn oán hận, nó có thể khiến người ta cảm thấy được giải thoát.
“Rất tốt! Cuối cùng chị cũng không nhìn nhầm người. Lần đầu gặp hai người ở Bắc Kinh, mọi người đều khen chị họ của em giỏi giang, nhưng chị lại để mắt đến em ngay. Chị biết em mạnh mẽ, kiên cường hơn cô ấy, cũng tràn trề sinh lực hơn cô ấy. Quả nhiên chị không nhìn nhầm người!”, Liêu Vĩnh Hồng nói.
“Em không muốn so sánh với chị ấy!”. Hứa Trác Nghiên luôn tôn trọng chị họ mình, nhưng hiện giờ, cô không muốn ai đó nhắc đến chị trong cuộc sống của mình. Thế nên cô liền đổi chủ đề: “Em với Lâm Khởi Phàm đã đăng kí rồi!”
Cô tưởng rằng Liêu Vĩnh Hồng sẽ rất bất ngờ, nhưng trên mặt chị ta chẳng có vẻ gì là bất ngờ hết, chỉ hơi nhoẻn miệng cười, nói đùa: “Đúng thế, chơi trò đuổi bắt cũng cần phải có giới hạn, với loại người như anh ta, kéo dài quá, để anh ta chạy mất thì phí lắm!”
“Vậy em định cử hành đám cưới thế nào? Để chị chuẩn bị giúp cho!”, Liêu Vĩnh Hồng vui vẻ nói.
“Để tính sau đi, em thấy cũng chẳng có gì khác biệt cả!”, Hứa Trác Nghiên thờ ơ nói.
Liêu Vĩnh Hồng vỗ vai cô: “Thôi được rồi, đừng làm cao nữa, ngoan ngoãn làm cô dâu đi. À phải rồi, hai tuần này chắc em phải vất vả một chút rồi, chuyên gia nghiên cứu khoa học về não bộ của trẻ con từ Mỹ sang, hai ngày nay chị phải đưa thằng bé nhà chị đi gặp ông ấy, xem xem có cơ hội hồi phục không, vốn không yên tâm chuyện công ty, nhưng giờ thì tốt quá, em về là chị yên tâm rồi!”
Hứa Trác Nghiên giờ mới nhớ ra câu chuyện Liêu Vĩnh Hồng kể cho mình hôm trước, nhữ