Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.
mại kiểu dáng đang thịnh hành, vừa đáng yêu, vừa gợi cảm, lại ngọt ngào. Tuy nhiên khi bọn họ bước vào, anh có hơi thất vọng. Mặc dù một trong số hai cô rất xinh đẹp, nhưng trực giác mách bảo anh rằng cô gái gầy gầy, nhỏ bé, tóc ngắn, da ngăm ngăm, răng vẩu xấu xí đi bên cạnh mới là Trần Hiểu Dĩnh. Vì vậy anh có hơi thất vọng.
Lúc này Trần Hiểu Dĩnh đã bình tĩnh lại, cô kể tỉ mỉ câu chuyện cho Lý Thanh Hải nghe, sau đó nhìn anh ta: “Bố của cô bé ấy có cứu được không?”
Lý Thanh Hải có hơi ngẩn người, anh ngây ra nhìn Trần Hiểu Dĩnh, không muốn dùng từ “hiền lành” để miêu tả cô gái này, nên dùng từ “ngốc nghếch” thì đúng hơn.
Hóa ra đàn ông đều là động vật cảm tính, nếu như cô ấy đẹp, hành động này tự nhiên sẽ được ví với sự lương thiện, sẽ được ca tụng, được tán thưởng. Nhưng nếu cô ấy xấu, cũng là hành động đó nhưng sẽ bị coi là “ngốc ngếch”, là “Thiếu đầu óc”. Cuộc đời này bất công như thế đấy! Lý Thanh Hải ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng thấy mình làm vậy có hơi tầm thường, thế nên cố tươi tỉnh nói: “Là như thế này, con bé bị tổ chức tội phạm đe dọa, bắt phải đi lừa đảo, cô có lòng tốt, nhưng nói một cách chính xác thì cô là người bị hại, giờ chúng tôi đã bắt được bọn lừa đảo về quy án, số tiền chúng lừa đảo được trả lại cho người bị hại. Bởi vì số tiền cô bị lừa rất lớn nên tôi phải mời cô đến đây để đối chứng lại một chút, lát nữa cô mang chứng minh thư sang phòng bên cạnh nhận lại tiền là được rồi!”
Mặt Trần Hiểu Dĩnh như cứng đờ ra, mãi hồi lâu sau mới lên tiếng: “Hóa ra là lừa đảo thật ư?”
Lý Thanh Hải gật đầu: “Chỉ có điều cô bé cũng là bị bọn xấu lừa bán, giờ chúng tôi đang cố liên hệ với gia đình cô bé, chuẩn bị đưa nó về nhà!”
Trần Hiểu Dĩnh rất buồn, hóa ra mình đã gặp lừa đảo thật. Hứa Trác Nghiên vỗ vai cô: “Hiểu Dĩnh, không sao, chẳng phải người ta vẫn nói ở hiền gặp lành hay sao? Em xem, tiền đi một vòng rồi cuối cùng lại trở lại. Không biết chừng có chuyện tốt đẹp đang chờ em đấy, em hiền lành như vậy, nhất định sẽ gặp vận may!”
Trần Hiểu Dĩnh nhìn Hứa Trác Nghiên, không biết là muốn khóc hay muốn cười, khóe môi khẽ giật giật, cuối cùng im lặng không nói gì.
Đêm tối như mực
Hết giờ làm, Hứa Trác Nghiên mặt nhăn mày nhó, tâm trạng mệt mỏi, cùng với Trần Hiểu Dĩnh ra khỏi văn phòng, bất ngờ gặp Lâm Khởi Phàm.
Khoảnh khắc đối mặt với nhau, Hứa Trác Nghiên mới ý thức được người này không phải là người xa lạ, cũng không phải là tổng giám đốc Lâm mà cô chống đối và căm ghét nữa, mà là chồng hợp pháp của cô. Đúng vào khoảnh khắc mà cô hiểu ra được điều này, cô đờ người ra, dường như không biết tiếp theo nên làm gì, bởi trước đó cô chỉ biết cô yêu Phan Hạo Nho, không thể kiềm chế được ngọn lửa yêu thương bùng lên, tình yêu bất chấp hậu quả, cũng không cần nghĩ đến tương lai. Vì vậy cô chẳng bao giờ nghĩ cuộc hôn nhân lại ở gần mình đến như vậy.
Lâm Khởi Phàm đến gần họ, mỉm cười với hai người. Trần Hiểu Dĩnh liền mỉm cười chào hỏi theo phép lịch sự: “Tổng giám đốc Lâm, sao trùng hợp thế?”
Nụ cười trên môi Lâm Khởi Phàm chợt thu lại: “Tôi cố ý đến đây đón vợ tôi đấy!”
“Không xuống!”. Hứa Trác Nghiên nhìn anh ta, lạnh nhạt: “Anh phải nói chuyện với tôi cho rõ ràng, ra ngoài đi, tìm một quán cà phê nào đó!”
“Tại sao? Ở đâu nói chuyện chả như nhau?”, Lâm Khởi Phàm nhíu mày.
“Anh nói xem? Ở bên ngoài ít nhất anh sẽ không thô bạo, không dùng vũ lực để bức ép tôi, anh vẫn còn chút lý trí!”, Hứa Trác Nghiên nhớ lại mấy lần ở riêng với Lâm Khởi Phàm mà thấy rùng mình.
“Hóa ra là vì điều này!” Lâm Khởi Phàm cười, cúi đầu rồi sát lại gần, mùi thuốc lá nồng nặc từ người anh càng khiến Hứa Trác Nghiên cảm thấy bức bối, cô ngoảnh phắt mặt đi. Lâm Khởi Phàm lấy tay quay mặt cô lại, ép cô phải nhìn thẳng vào mặt anh: “Em sợ anh à?”
Hứa Trác Nghiên gật đầu, cô thừa nhận, người đàn ông này khiến cô căng thẳng.
“Đó là bởi vì không quen, quen rồi sẽ ổn thôi!”. Anh ôm lấy đầu cô, đặt một nụ hôn cưỡng ép lên môi cô, là sự chiếm hữu, cướp đoạt, trừng phạt. Nụ hôn này quá dữ dội, quá ngang ngược, cô chỉ cảm thấy khó thở, còn anh ta thì chẳng có ý định dừng lại. Đúng lúc ấy có người gõ cửa xe, lúc này cô mới được buông tha.
Là nhân viên bảo vệ của khu.
Lâm Khởi Phàm hạ cửa kính xe: “Có chuyện gì thế?”
Nhân viên bảo vệ có vẻ ái ngại, dường như người làm sai là anh ta vậy. Anh ta dè dặt: “Thật ngại quá, thưa anh Lâm, anh hãy đỗ xe vào trong bãi đỗ, lát nữa xe qua xe lại sợ bất tiện!”
Lâm Khởi Phàm ậm ừ rồi nhìn Hứa Trác Nghiên: “Thôi được rồi, làm theo ý em vậy!”
Lâm Khởi Phàm bẻ vô lăng, lái ra khỏi khu biệt thự.
“Hừ!”, Hứa Trác Nghiên hừ giọng. Lâm Khởi Phàm liếc nhìn cô: “Em hừ cái gì?”
“Hừ!”. Hứa Trác Nghiên nói: “Xem ra nhân phẩm của anh cũng chẳng ra làm sao, hành vi chắc chắn rất ngang ngược, thô bạo, vô lối, tiếng xấu chắc đồn xa lắm, nếu không sao nhân viên bảo vệ lại sợ anh như mèo sợ chuột như thế?”
“Ha ha ha…”. Lâm Khởi Phàm bật cười, siết chặt lấy tay cô: “Em nói đ