Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341408

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.

úng, vì vậy em hãy ngoan ngoãn một chút, đừng có dữ dằn mãi như thế!”
“Trong chỗ này có một cửa hàng cà phê cũng không tồi, chắc là em sẽ thích!”. Giọng nói vốn lạnh lùng của Lâm Khởi Phàm bỗng thoáng chút dịu dàng, Hứa Trác Nghiên có cảm giác như mình đang nghe lầm.
Quán cà phê mà anh ta nói chính là quán kinh doanh cà phê Portofino có tên là SPR Coffee.
Quán SPR Coffee nằm bên bờ hồ yên tĩnh, hai người ngồi ở nơi gần như có thể thu vào tầm mắt cả khung cảnh hồ Yến Thê. Từ trong quán cà phê nhìn ra ngoài sẽ thấy một mặt hồ tĩnh lặng trải dài.Cây cối ven hồ tươi tốt, xanh mát rợp bóng, tràn đầy sức sống thanh xuân.
Ở một không gian riêng biệt trên tầng hai quán cà phê, cách bài trí ở đây rất độc đáo và tỉ mỉ, mang lại cảm giác vô cùng dễ chịu. Chiếc ghế sô pha mềm mại, cái giá đựng rượu vang bằng gỗ cùng với không gian riêng biệt đã tạo ra một không khí hài hòa và tuyệt diệu. Khi trời chập choạng tối, một người thông minh như chủ quán sẽ bố trí thêm một chiếc đèn lồng nhỏ xinh xắn cho những vị khách thích sự lãng mạn và ấm áp. Trong không gian thư thái này, trong không khí ấm áp này, có lẽ thật sự có thể hóa giải được những đau khổ và phiền não của con người.
Lần này, cả hai cùng uống cà phê, chỉ có điều Lâm Khởi Phàm vẫn uống cà phê đen, không cho đường, cũng không có sữa.
Anh tự ý gọi cho Hứa Trác Nghiên một ly Mocha lớn, đây là loại đồ uống pha trộn giữa sô cô la và cà phê.
Hứa Trác Nghiên ngồi yên không nói năng gì, trong lòng vô cùng bất mãn, anh coi mình như sở hữu riêng thật đấy ư? Anh bắt đầu thay mình làm chủ bản thân ư? Ai cho anh cái quyền ấy, đúng là đồ kiêu căng ngạo mạn, coi mình là cái rốn của vũ trụ, ích kỉ, điên khùng.
Đúng lúc cô đang nguyền rủa Lâm Khởi Phàm hàng trăm hàng nghìn lần trong lòng, nhân viên phục vụ đã mang đồ uống lên, một mùi sô cô la béo ngậy thu hút sự chú ý của cô. Ngoài cà phê, nhân viên phục vụ còn mang thêm một vài viên đường, một đĩa bánh Oreo, bánh quy vừng…
“Đừng dùng sai lầm của người khác để trừng phạt bản thân!”, đây là câu nói ưa thích của Hứa Trác Nghiên. Vì vậy, vừa thưởng thức Mocha, cô vừa bỏ những món đồ ăn vặt ngon tuyệt vào miệng, nhai từ từ, cảm nhận cái ngon của nó, rồi dần dần cô phát hiện ra cái bộ mặt thối tha kia thật ra cũng chẳng đến mức đáng ghét lắm!
Lâm Khởi Phàm nhấp một ngụm cà phê, anh đã sớm quen với cảm giác đắng ngắt này. Đúng thế, chẳng có người phụ nữ nào giống như vợ cũ của mình, có thể cam tâm tình nguyện nếm trải cái vị đắng này.
Lâm Khởi Phàm lại chìm vào trong ký ức.
Lâm Khởi Phàm hồi đầu xây dựng sự nghiệp nhờ nghề buôn bán bất động sản, anh với vợ tốt nghiệp cùng một trường đại học, lại đồng thời được phân bổ về làm ở một cơ quan. Hai người họ là một cặp trong văn phòng.
Đối với việc yêu cùng cơ quan, có người phản đối, có người ủng hộ, người ủng hộ thì nói: “Nếu như anh với cô ấy ở bên nhau mà cảm thấy dễ chịu thì cần gì phải coi trọng hình thức nữa? Văn phòng chính là nơi lí tưởng nhất để tìm hiểu nhau!”
Thời còn trẻ luôn cảm thấy tình yêu sét đánh rất kích thích, nhưng bây giờ lại nghĩ tình cảm được xây dựng trên cơ sở quen biết lâu dài càng vững chãi, cũng càng tuyệt vời hơn.Lúc hẹn hò, hai bên đều có rất nhiều giả tưởng, phải giấu giếm rất nhiều thứ, bao gồm cả nhược điểm. Nhưng yêu người cùng công ty thì khác, bởi vì mọi người đều biết rõ về nhau.
Lâm Khởi Phàm nghĩ, hồi đó là ai thích ai trước nhỉ? Giờ anh đã không nhớ nổi nữa.
Có lẽ hồi đầu anh cũng chẳng ngờ hai người sẽ trở thành một cặp, vì vậy sự quan tâm của hai thanh niên ở hai vùng quê xa xôi dành cho nhau đều xuất phát từ trái tim, không hề cố ý thể hiện bất cứ thứ gì, đi với nhau bỗng trở thành chuyện hết sức tự nhiên. Nói chung vào những năm chín mươi của thế kỉ, hai người trẻ tuổi lăn lộn ở Thâm Quyến này đều rất khốn khổ, chẳng dễ dàng gì. Họ cùng đến từ một vùng quê nghèo, vì vậy cùng có cảm giác tự ti và khao khát được mở mày mở mặt với thiên hạ. Vì vậy họ yêu nhau, rồi nhanh chóng chuyển đến sống chung và kết hôn với nhau. Hai người sống với nhau dù gì vẫn tốt hơn là ở một mình, có thể tiết kiệm được tiền nhà, có thể cùng nhau ăn uống, dùng những cách rẻ tiền nhất để có được sự ấm áp và hạnh phúc. Có thể giờ nhìn lại, đó không phải là tình yêu, mà chỉ là hai mảnh ghép không phù hợp, ghép tạm lại để sống qua ngày.
Sinh nhật anh vào tháng chín, tháng chín là giai đoạn nghèo khó nhất trong năm của họ, bởi vì tiền tiết kiệm cả năm trời của họ đều phải gửi về nhà hết trong tháng này. Bởi vì trong nhà họ còn có anh, có chị, có em trai, em gái khao khát được như họ, thông qua việc học hành để thoát khỏi thôn nghèo, vì vậy tiền hai người gửi về, họ đều dùng vào việc đóng học phí hết.
Năm ấy sinh nhật anh, hai người chỉ có một trăm tệ, còn phải sống đến tận cuối tháng.Vì vậy anh nói, chúng ta không làm sinh nhật nữa. Nhưng cô nói, không, em nhất định phải tổ chức sinh nhật cho anh!
Thế là tối ấy, anh được ăn món mì do chính tay cô kéo sợi, được ăn món canh “Trăng sáng mặt biển” do cô “Phát minh”, chẳng qua ch


Duck hunt