Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
ắng, nguyên thủy nhưng thô kệch, thâm trầm nhưng có dư vị”.
Lâm Khởi Phàm hiểu, vợ anh đang nói cho anh biết, cho dù anh bỏ rơi cô, lạnh nhạt với cô như thế nào, ánh mắt và con người cô luôn dõi theo anh, cô cũng có đầy đủ điều kiện để nắm tay anh xuất hiện trước mặt mọi người, xứng đáng có được sự tôn trọng của mọi người.
Lâm Khởi Phàm nhìn đôi bàn tay của vợ, có lẽ để nấu ra được mùi vị này, cô đã không ít lần bị bỏng tay. Bởi vì Lâm Khởi Phàm hiểu rõ, muốn nấu cà phê phải dùng nước ở 92- 96 độ mới có thể “lột sạch” mùi vị thơm ngon của cà phê, chứ không phải là “nấu” đơn thuần, nếu nước vượt quá 96 độ, nó sẽ làm hỏng vị ngậy trong cà phê, khiến cho cà phê trở nên đắng và chát.
Trong lòng anh dấy lên một sự cảm động khó nói thành lời.
Còn cô uống hết cốc cà phê, sau đó lặng lẽ trở về phòng, đưa cho anh một tờ đơn ly hôn.
Đúng vậy, khoảnh khắc ấy, Lâm Khởi Phàm chợt thấy hối hận, anh không muốn ly hôn, nhưng cô một mực kiên quyết với lựa chọn này. Cuối cùng họ cũng làm xong thủ tục.
Tuy nhiên, ngày hôm sau, trời không tuyệt đường người, Lâm Khởi Phàm nhận được lời đồng ý cho vay của ngân hàng, thế là dự án của anh được hồi sinh.
Về sau anh mới biết, đó là vì nhờ cô, vợ của anh. Cô đã bán mình cho cái gã đang nắm quyền sinh quyền sát đối với anh. Anh cũng biết, đây chính là cái gọi là “người tình cao cấp”, mà người trung gian lại chính là Liêu Vĩnh Hồng.
Anh từng thề sẽ xử Liêu Vĩnh Hồng.
Nhưng về sau, ở trước giường bệnh, vợ anh kéo tay anh, nói: “Thực ra chị Hồng cũng là một phụ nữ đáng thương, chị ấy chỉ là tìm một người đàn ông muốn kiếm phụ nữ và một người phụ nữ muốn kiếm tiền để bắc cầu cho họ đến với nhau mà thôi, chị ấy chẳng ép uổng một ai, em cũng là cam tâm tình nguyện”.
Cuối cùng cô chết, chết khi mới có ba mươi ba tuổi, lại là vào tháng chín.
Hứa Trác Nghiên nhìn Lâm Khởi Phàm, hiếm khi anh lại yên lặng như vậy để cho cô mặc sức ăn uống, rồi đột nhiên cô bỗng thấy hơi bất ngờ, anh đang dựa vào ghế, vẻ mặt u ám, ủ rũ, không còn cứng rắn vào lạnh lùng như trước, trông có vẻ hụt hẫng và thê lương, thậm chí mắt anh còn hơi đỏ, ánh mắt thất thần, dường như đang nhìn cô, mà cũng dường như đang nhìn người khác. Bỗng nhiên Hứa Trác Nghiên nảy ra một ý nghĩ, loại người như anh, chắc chắn cũng có áp lực, có phiền não, cũng có những điều không như ý. Nghĩ đến đây, trái tim cô thoáng rung động.
Lâm Khởi Phàm nhìn Hứa Trác Nghiên chằm chằm. Cô gái này, quả là có sức hút với anh, vì vậy anh mới muốn kết hôn với cô ấy, muốn sống yên ổn với cô ấy, nhưng không biết tại sao mỗi lần đối mặt với cô, bản thân lại không thể kiềm chế được khao khát muốn chiếm hữu cô, muốn khiến cho cô buồn, làm cho cô không vui. Có lẽ chính bởi ngần ấy năm buông thả đã hình thành thói quen, có lẽ là vì cảm thấy có lỗi với vợ, có thể là vì căm hận Liêu Vĩnh Hồng, anh cũng không biết rõ.
Tay Hứa Trác Nghiên chợt run lên. Lâm Khởi Phàm liếc cô rồi châm một điếu thuốc, một làn khói trắng tỏa ra, chắn mất tầm nhìn của anh. Anh hạ giọng: “Em có chuyện thầm kín của em, anh cũng có quá khứ của anh, chúng ta đều không phải là một trang giấy trắng, như thế càng hay, cả hai đều có thể giữ cho mình một không gian riêng, không ai xâm phạm, can thiệp lẫn nhau, sau này phải nhìn về phía trước, phải sống cho tốt, có được không?”
Hứa Trác Nghiên không ngờ từ miệng anh có thể thốt ra được những câu này, cô chợt thấy bất ngờ, bởi vì bất ngờ nên cô không biết trả lời ra sao.
Mỗ người đều có một không gian riêng, nói như vậy là cô vẫn có thể nhớ đến Phan Hạo Nho, không cần yêu cầu bản thân phải xóa bỏ hình bóng ấy ra khỏi đầu, cứ sống với anh như vậy, có được một cuộc hôn nhân, một mái nhà, có lẽ đây cũng là một kết quả không tồi.
Yên ổn sống qua ngày.Hứa Trác Nghiên bật cười, đúng thế, đây là câu nói cửa miệng của bố mẹ cô.
Khoảnh khắc ấy, Hứa Trác Nghiên chợt cảm thấy hình như mình đã chấp nhận Lâm Khởi Phàm, đã tìm được một lý do để chấp nhận anh ta. Đúng thế, ai ai cũng đều nói, người yêu và chồng không nhất thiết phải là một.
Cô gật đầu.
Lâm Khởi Phàm cũng gật đầu nói: “Lát nữa anh đưa em về, trước khi kết hôn, anh sẽ không động đến em!”
Hứa Trác Nghiên mặt đỏ bừng, cúi gằm xuống.
Tân hôn
Cô chưa bao giờ nghĩ anh lại cho mình một hôn lễ như thế này.
Tối thứ sáu.
Hứa Trác Nghiên trong tình trạng chẳng chuẩn bị gì, bị anh lôi lên xe. Chiếc xe lao nhanh trên đường, chẳng mấy chốc đã ra đến bờ biển.
Xe đỗ lại, anh mở cửa kính ra, châm một điếu thuốc, rít một hơi thật sâu rồi xuống xe, cầm lấy một cây pháo hoa trong đống đồ đạc, rồi dùng điếu thuốc trên tay châm nó lên. Thế là cô nhìn thấy những bông pháo hoa đủ màu sắc khiến người khác lóa cả mắt. Đó là một đêm nồng nàn tựa như mùa hoa nở rộ, những sắc màu tươi tắn mặc sức nở xòe trong đêm.Những bông pháo hoa xòe rộng trên nền trời đêm, mang lại vẻ đẹp khó quên cho người thưởng thức.
Nhìn thấy cô đến, khuôn mặt anh lập tức trở lại vẻ ngang tàng như ban