Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1409 lượt.
ỉ là món canh rong biển nấu với trứng gà. Cô còn đặc biệt làm một cái bánh bao nhân thịt thật to, bên trong phải đến ba, bốn lạng thịt, lúc đặt cái bánh lên bàn, cô còn đặc biệt cắm thêm một cây “nến” tỉa bằng cà rốt.
Cô nói tình yêu của hai người giống như món canh “Trăng sáng mặt biển”, tròn vẹn và đầy đặn. Cuộc sống của hai người cũng mãnh liệt như màu đỏ của củ cà rốt, còn bát mì đó đương nhiên là tượng trưng cho sức khỏe và trường thọ.
Nghĩ đến đây, Lâm Khởi Phàm chợt thấy buồn.
Lúc ấy, trong hoàn cảnh khó khăn như vậy mà cô vẫn có thể làm một bữa ăn chúc mừng sinh nhật anh, đúng là đã làm khó cho cô!
Về sau anh nghỉ việc, đi làm ở cửa hàng đồ ăn nhanh, nhân viên vệ sinh, bất động sản, nghề gì anh cũng thử, cuối cùng anh đã thành công ở Châu Hải. Bất động sản khiến anh giàu lên chỉ trong một đêm, đồng thời nó cũng khiến anh thay đổi. Không phải là đàn ông cứ có tiền là hư, nhưng bởi vì tiền mà nhiều chuyện không thể do mình quyết định được.
Điều kiện của họ khá lên, chuyển vào sống trong biệt thự, vợ anh cũng ở nhà chuyên tâm lo lắng cho gia đình, sinh cho anh một đứa con. Nhưng lúc đó trái tim anh đã không còn thuộc về cô.
Còn anh, lúc này anh đã trở thành một miếng mồi ngon mà tất cả các cô gái trẻ trong công ty đều phải nhỏ dãi thèm thuồng.
Lúc ấy, trong giới ông chủ ở Thẩm Quyến có truyền tai nhau một câu: “Bên cạnh có một ả lẳng lơ, ở nhà có một người nấu nướng, phương xa có một người nhớ nhung, văn phòng có một cô xinh xinh”, nghe nói đây là bốn nguyện vọng lớn của đàn ông. Đối với đàn ông mà nói, ở văn phòng có một cô xinh xinh mãi mãi là liều thuốc kích thích cho công việc thêm hứng khởi.
Nhưng Lâm Khởi Phàm hiểu rõ, đàn bà làm cùng công ty không thể đụng vào. Bởi vì những phụ nữ dưới quyền toàn tham lam, bọn họ không chỉ nghĩ đủ mọi cách để kéo đàn ông về phía mình, mà quan trọng hơn họ còn nghĩ đủ cách để trở thành bà chủ của văn phòng này. Thỏ khôn không ăn cỏ gần hang mà! Trước mặt mọc bao nhiêu là cỏ non mỡ màng, nhìn thì thích mắt, nhưng nếu lỡ một ngày nuốt chúng vào bụng, quá trình nhai có thể thơm ngon lắm, nhưng nhai xong, trước mặt bạn sẽ chẳng còn cảnh đẹp mà ngắm, thậm chí lại có thêm một đôi mắt canh chừng khiến cho bạn mất đi tự do, điều này chẳng phải rất đáng sợ sao? Vì vậy Lâm Khởi Phàm nhớ rất kỹ một nguyên tắc, chỉ cần không biến văn phòng thành cái giường ngủ thì yêu ai cũng được!
Sau những năm chín mươi, tại khu tam giác Châu Giang, đâu đâu cũng có cám dỗ, đâu đâu cũng gặp những gã đàn ông chợt giàu lên, đâu đâu cũng thấy những ả đàn bà dang tay, khỏa thân đứng trên đường bán hương bán phấn. Là để mua vui hay là để giải tỏa khát vọng sinh lí của bản thân, hay là thể hiện thân thế của mình, anh cũng không biết nữa. Chỉ biết về sau, anh ngày càng xa cách vợ, dần dần thậm chí qua đêm không về nhà.
Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ rơi cô hay ly hôn với cô.
Cho đến một ngày, một dự án của anh đột nhiên bị dừng lại, tất cả tiền bạc đều không thể lấy lại, những bạn bè và hồng nhan tri kỷ cũ đều xa lánh anh. Sau khi cầu xin sự giúp đỡ của nhiều người mà không thành, anh mệt mỏi. Anh thực sự tuyệt vọng… khi anh lê cái thân xác rã rời của mình về đến nhà.
Đột nhiên anh phát hiện, vợ anh đã phản bội mình.
Ngoài cửa là một đôi giày nam.
Mà người đó, anh không biết. Khi gã đàn ông ấy quần áo xộc xệch, hoảng hốt bỏ chạy trước mặt anh, anh cười nói với vợ: “Bởi vì bữa sinh nhật năm ấy, vì bữa cơm cô làm cho tôi hôm ấy, tôi không trách cô, chúng ta ly hôn!”
Vợ anh không nói gì mà đi thẳng vào nhà bếp.
Anh cũng bước vào theo, lúc ấy mới phát hiện ra, không biết từ khi nào, trong nhà bếp có thêm một bộ dụng cụ pha cà phê.
Cô thành thạo bỏ cà phê hạt vào trong máy nghiền, lấy tay ấn cán máy, chẳng mấy chốc đã tạo ra một lớp bột cà phê mịn màng. Sau đó cô tiếp tục pha cà phê.
Suốt cả quá trình, động tác của cô vô cùng thành thạo và nghiêm túc, Lâm Khởi Phàm tin rằng để làm được như vậy, cô đã phải tập luyện không ít lần. Anh tin trong vô số lần ấy, chắc chắn cô đã nếm thử cái vị đắng nguyên chất của dịch lỏng ấy rồi.
Cuối cùng, mùi cà phê nồng nàn và nguyên chất lan tỏa trong không khí. Cô rót hai cốc, không cho cái gì hết, một cốc cho anh, một cốc cho mình.
Cô nói: “Em biết anh thích đi quán cà phê, thích uống cà phê, em không hiểu vị đắng ấy là cái gì ngon lành, vì vậy em đã đến Danh Điển, Bản Sắc, Starbuck… đến nơi nào em cũng gọi một cốc cà phê để nếm thử, về sau em mới hiểu. Thực ra cà phê đen vẫn là ngon nhất, bởi vì nó mộc mạc và nguyên chất, không hề trải qua quá trình gia công, nó có mùi vị ban đầu của cà phê”.
Lâm Khởi Phàm kinh ngạc. Ban đầu anh thích uống cà phê đen, chỉ là bởi vì lúc trên máy bay anh đã đọc được một bài báo viết: “Người uống cà phê đen là người có dũng khí, người yêu cà phê đen là người dũng cảm!”, vì vậy anh mới uống.
Vợ anh lại nói: “Cà phê đen không cho bất cứ thứ gì, nó mang lại cảm giác nguyên chất cho người thưởng thức. Nó tập trung năm đặc điểm của cà phê: thơm, ngọt, thuần, chua và đ