Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341522
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.
hèo kiết xác. Nếu không phải hồi đầu bố mẹ ép anh phải lấy vợ sớm thì dù thế nào anh cũng chưa kết hôn. Anh vốn định kết hôn trước cho bố mẹ yên tâm, đợi vài năm nữa, công việc ổn định sẽ tích lũy tiền nuôi con. Hiện giờ anh chẳng có sự chuẩn bị gì cả mà vợ đã có bầu. Giờ phải làm thế nào đây? Rốt cuộc có nên giữ đứa bé này không? Anh cảm thấy vô cùng mâu thuẫn. Nên giữ lại, anh lấy gì mà nuôi nó? Mỗi tháng lương chưa đến hai nghìn tệ, nuôi kiểu gì đây? Nếu bỏ đi, dù sao nó cũng là một sinh mạng, đứa bé vô tội mà! Văn Bác vô cùng khó xử.
Nghĩ thế, anh liền hỏi: “Cô định thế nào?”
Y Đồng nói: “Tôi muốn sinh nó ra!”
- Giờ điều kiện kinh tế của tôi khó khăn, tôi sợ con sẽ không có được cuộc sống tốt!
- Tôi sẽ nuôi con!
- Tôi không có ý đó, cô đứng hiểu nhầm. Nếu đã sinh ra thì tôi sẽ phải có trách nhiệm!
Tối đó Y Đồng đòi về nhà mẹ đẻ, Văn Bác đành phải đi cùng. Bà bầu mà, chắc chắn cần có sự chăm sóc chu đáo, nhỡ trên đường đi có sơ suất gì thì chẳng phải hại đến hai tính mạng sao?
Đến nơi, mẹ Y Đồng lớn tiếng nói: “Văn Bác, Y Đồng nó có thai rồi, sau này anh phải đối xử với nó tốt một chút, đừng để nó nổi giận nữa. Nếu anh còn chọc giận nó, tôi quyết không tha cho anh đâu!”
Nghe giọng điệu của mẹ vợ, Văn Bác biết bà đã biết chuyện Y Đồng có thai trước cả mình, chắc chắn Y Đồng đã thông báo. Vợ có bầu, chuyện lớn thế này mà không thông báo với chồng trước, anh mới là bố của đứa bé chứ! Rõ ràng mình là nhân vật chính, ấy thế mà lại bị biến thành nhân vật phụ, trong lòng anh thấy rất khó chịu.
- Mẹ yên tâm, con sẽ đối xử tốt với cô ấy!
- Không được chỉ nói thôi đâu mà phải hành động nữa!
- Vâng!
- Văn Bác, con phải chuẩn bị một chút, có con rồi, không được lăng nhăng như trước nữa! – Mẹ vợ nói.
Văn Bác thầm nghĩ, nói gì vậy? Tôi luôn chăm chỉ làm ăn, không hút thuốc, không uống rượu, không bài bạc, không chơi điện tử, không đến bar, hết giờ là về nhà, ngày ngày làm việc nhà, về căn bản không vui chơi bên ngoài, lớn bằng ngần này còn chưa đi mát xa chân lần nào chứ đừng nói lăng nhăng ở ngoài! Bà đúng là điên rồi!
Đương nhiên là nghĩ trong lòng thế thôi chứ đâu dám nói ra ngoài. Văn Bác liền gật đầu lia lịa. Em gái Hoàng Thanh nghe nói chị có bầu liền vui vẻ bảo: “Chị ơi, thế là em sắp được lên chức rồi, sắp được làm dì rồi!”
- Sau này nhà chúng ta lại có thêm một người rồi, ha ha! – Bố Y Đồng cười sung sướng.
- Đúng thế, chúng ta có thể bế cháu rồi! – Mẹ Y Đồng cười không khép được miệng.
Văn Bác mặt chẳng chút biểu cảm, thầm nhủ: “Nhà các người thêm người á? Nhà tôi thêm người mới đúng, đừng có nhận vơ!”
Sau đó cả nhà họ bắt đầu tranh luận với nhau đứa bé này là trai hay gái, còn đặt tên cho đứa bé. Người này nói, nếu đứa bé là con trai thì gọi là Lạc Lạc, người kia nói nếu đứa bé là con gái thì gọi là Quả Quả. Cả nhà mỗi người một ý, bàn tán sôi nổi, chỉ có Văn Bác là đầu óc rối bời, không sao xác định được lập trường. Nói thực lòng anh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý làm cha.
Về đến nhà, Văn Bác liền gọi điện nói với bố mẹ chuyện Y Đồng có thai. Bố mẹ anh nghe nói sắp được bế cháu nội thì vui lắm.
Bố anh vui vẻ nói: “Con trai à, hai con phải sinh cho bố mẹ một thằng cháu nội mũm mĩm, để cả nhà ta được vẻ vang!”
- Bố a, bố mẹ cứ yên tâm, chúng con nhất định sẽ sinh một thằng cu kháu khỉnh cho bố mẹ!
- Thế thì tốt. Bố mẹ muốn bế cháu nội đến phát điên lên rồi đây này!
- Bố à, bố nói với mẹ là mẹ sắp được bế cháu nội rồi nhé! Bố mẹ phải giữ gìn sức khỏe, đợi khi nào có tiền, con sẽ đón bố mẹ lên hưởn phúc!
- Được, được, chỉ cần được bế cháu thôi, có được hưởng phúc hay không không quan trọng!
- Bố, nghe bố nói kìa, con sẽ đón bố mẹ lên đây nhanh thôi!
Cúp điện thoại, Văn Bác cảm thấy gánh nặng trên vai mình như nặng hơn. Anh sắp làm bố rồi, làm sao để làm một người bố tốt, trở thành một người cha đạt tiêu chuẩn đây? Càng nghĩ càng thấy mơ hồ.
Vì có bầu nên Y Đồng không chịu về nhà. Cô không những không về nhà mà còn yêu cầu Văn Bác phải trả căn hộ đang thuê và chuyển về ở nhà mẹ mình. Văn Bác một mực không đồng ý, thế là mẹ Y Đồng ngày nào cũng tìm anh để làm ầm lên. Văn Bác cũng chẳng buồn đếm xỉa nữa, mặc họ muốn làm gì thì làm! Dù sao anh cũng thích ở một mình cho nhẹ thân, mắt không nhìn thấy, đầu đỡ phải nghĩ nhiều, mặc họ thích giày vò thế nào thì giày vò.
Ngày thứ ba, bố mẹ anh gọi điện đến. Mẹ anh nói: “Con à, mẹ Y Đồng gọi điện cho mẹ, nói với mẹ là con cãi nhau với Y Đồng, khiến Y Đồng tức đến sinh bệnh, sao con không chịu sang thăm nó?”
- Mẹ à, bà ấy gọi cho mẹ à?
- Ừ, nghe giọng có vẻ đang cáu lắm, mở miệng ra là mắng người ta, mẹ sợ tim của bố con chịu không nổi nên không để ông ấy nghe điện thoại.
- Bọn họ đúng là ức hiếp người khác thái quá!
- Con à, giờ con đến đó đón Y Đồng về có được không?
- Mẹ à, con không muốn đón cô ta về, cô ta thật chẳng ra cái thể thống gì!
- Nếu con không nghe lời mẹ, mẹ sẽ rất buồn. Bố con ngày nào cũng lo lắng cho con đấy!
- Mẹ à, bố con đâu?
- Đang hút thuốc ở bên ng