Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.
oài, sốt ruột lắm đấy!
- Mẹ à, bố mẹ phải giữ gìn sức khỏe, tuyệt đối đừng để bố tức giận!
- Thế thì hôm nay con phải đón Y Đồng về. Giờ nó đang mang cốt nhục của nhà chúng ta, sao con có thể làm như vậy? – Bố Văn Bác cướp máy, nôn nóng nói.
Văn Bác an ủi bố mẹ vài câu rồi đồng ý đi đón vợ về, lúc này hai cụ mới yên tâm.
Cúp điện thoại, anh liền đến nhà mẹ đẻ Y Đồng. Vừa vào đến cửa đã thấy hai mẹ con Y Đồng đang đánh mạt chược, xem ra có vẻ hăng lắm. Anh vào đến nơi mà họ chẳng buồn ngẩn đầu lên nhìn một cái, cứ giả vờ như không nhìn thấy.
Văn Bác đằng hắng vài tiếng, nói: “Bà xã, em đi làm về rồi à? Mau theo anh về nhà đi!”
Y Đồng chẳng buồn đoái hoài đến anh, thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu.
- Về đâu? – Mẹ Y Đồng lớn tiếng nói.
- Về nhà ạ, còn có thể về đâu được nữa ạ?
- Về nhà, về cái đầu mày ấy, chỗ đó mày cũng gọi là nhà à? – Mẹ Y Đồng lớn tiếng nhiếc móc.
Văn Bác nghe thấy câu này, lửa giận như bừng lên, anh lớn tiếng: “Con nói cho mẹ biết, mẹ đừng tưởng mẹ có tiền mà coi thường người khác. Đợi khi nào con có tiền thì mẹ đừng có trách!”
- Không về đâu cả, ở lại đây, tôi nói là phải nghe! – Mẹ Y Đồng nói.
- Được, không về thì thôi, bà cứ sống cả đời với con bà đi!
Văn Bác nói xong liền quay người bỏ đi. Anh nghĩ thông rồi, dù sao thì người anh cưới là Y Đồng chứ đâu phải mẹ cô ta!
Văn Bác về nhà chưa lâu lại nhận được điện thoại của mẹ: “Con à, Y Đồng bảo con về nhà nó ở, sao con không chịu về?”
- Mẹ à, đàn ông ai lại đi ở nhà vợ, thế còn ra thể thống gì nữa?
- Con phải chăm sóc cho nó chứ! Nó đang mang cốt nhục của nhà ta, con phải nghe lời nó!
- Mẹ, con không muốn ở trong nhà của họ!
- Cứ coi như con thay mẹ làm một việc tốt, mẹ cầu xin con đấy!
- Mẹ, con không chịu nổi khi phải sống trong cái nhà đó!
- Con gắng chịu đựng, chẳng qua chỉ là đến nhà nó ở thôi mà! Ở vài tháng, đợi sinh con rồi lại về nhà là được!
- Mẹ à, đây không đơn giản là chuyện nhẫn nhịn…
- Con à, Y Đồng đã mang cốt nhục nhà ta, con hãy đồng ý với mẹ đi! Nếu cháu nội của mẹ có vấn đề gì, mẹ sống đâu còn ý nghĩa gì nữa?
- Thôi được rồi, mẹ cứ yên tâm, con đồng ý với mẹ là được chứ gì?
Văn Bác đồng ý và an ủi mẹ vài câu rồi cúp máy. Nhưng nghĩ lại, anh vẫn cảm thấy không ổn. Ôm tia hi vọng cuối cùng, anh lại đến nhà mẹ vợ, định sẽ thử lần cuối cùng.
Vào đến cửa, hai mẹ con họ vẫn đang đánh mạt chược với người ta, cười nói vui vẻ. Không nhìn thấy bố vợ và cô em đâu, chắc là đang bận việc riêng.
Văn Bác thấy hai mẹ con họ như vậy, trong lòng vô cùng khó chịu. Nếu là một nhóm người lớn tuổi, nhàn hạ, ngồi đánh mạt chược giết thời gian còn được, đằng này đàn bà mới tí tuổi đầu đã bài bạc, thật chẳng ra làm sao. Huống hồ cô ta còn đang mang bầu nữa.
Văn Bác nhìn vợ, hỏi: “Y Đồng, em nhất định phải ở nhà mẹ sao?”
- Đúng thế, em mang bầu rồi, ở nhà mẹ có điều kiện chăm sóc, như vậy mới an tâm dưỡng thai!
- Ừ, thế hàng ngày tan ca anh sẽ qua thăm em, có được không?
- Cái gì? Anh không muốn chuyển sang đây ở à?
- Anh… anh cũng lo có người nói ra nói vào. Dù sao anh cũng là đàn ông, ở đây không tiện.
- Ở nhà mẹ, điều kiện tốt, muốn gì có cái đó, còn tốt hơn thuê nhà ở ngoài nhiều!
- Nhưng mà…
- Nhưng nhị cái gì? Anh không vì em thì thôi, giờ em có bầu rồi, anh phải nghĩ cho con chứ? Sao anh có thể ích kỷ như vậy?
Văn Bác không nói ra lời, mặt đỏ gay. Anh nhớ lại những lời mẹ nói, hồi lâu đành phải nhượng bộ: “Thôi được rồi, anh chuyển sang đây ở!”
- Ừ, giờ anh về chuyển đồ đạc sang đi!
Vì bố mẹ, Văn Bác đành phải đồng ý với vợ, tạm thời chuyển về nhà vợ ở.
Tối hôm ấy Văn Bác thu dọn qua loa vài vật dụng và quần áo rồi chuyển đến nhà vợ. Y Đồng nói: “Sao anh chỉ mang có mấy bộ quần áo sang thế?”
- Sau này từ từ chuyển sang, chuyển một lần không hết.
Y Đồng nghĩ cũng phải nên không hỏi gì thêm. Sau đó cô lại ra lệnh cho chồng: “Ông xã, anh rót cho em cốc nước!”
- Bà xã, ngày mai em còn phải đi làm, nghỉ sớm đi! – Văn Bác mang nước đến, khuyên nhủ vợ.
- Hứ, anh chớ nhiều lời, em muốn chơi thêm một lát nữa. À phải rồi, anh đi rửa bát đi, vẫn chưa rửa đâu!
Cái gì? Lại rửa bát? Văn Bác nghe xong suýt ngất. Sau này phải sống thế nào đây? Đúng là nhảy vào bể lửa mà!
Thấy Văn Bác đứng ngây ra đó, Y Đồng nói: “Đàn ông đàn ang gì mà lười thế hả? Có rửa chậu bát thôi mà cũng không chịu, đúng là chỉ thích việc nhẹ nhàng, mà có phải bảo anh nhảy vào vạc dầu đâu cơ chứ! Thật vô dụng!”
Haiz, đúng là số khốn kiếp! Hết đường lui rồi, đành phải rửa thôi!
Tối đó tắm xong, lên giường nằm, Y Đồng mặc một bộ đồ rất gợi cảm, ôm lấy Văn Bác, dịu dàng nói: “Ông xã à, chúng ta lâu rồi không làm chuyện ấy, tối nay chúng ta chơi đùa tí đi!”
Dưới ánh đèn dịu dàng, Y Đồng cởi sạch quần áo trên người, mình trần như nhộng đứng trước mặt Văn Bác. Mái tóc đen mượt của cô xõa xuống bờ vai, che đi cái cổ cao và cái xương quai xanh gợi cảm. Làn da của cô trắng muốt, rất mịn màng, trơn láng như đang phát sáng, những đường cong nơi ngực và m