Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
i đòi Văn Bác phải âu yếm mình thêm vài lần nữa, có lẽ cô muốn bù đắp tổn thất những ngày qua. Văn Bác vui vẻ đồng ý, hơn nữa biểu hiện cũng không tồi, dốc hết sức lực, chỉ có điều không dám có hành động mạnh. Dù gì cũng có em bé rồi, một đêm làm chuyện đó đến mấy lần rất nguy hiểm, không thể không nghĩ đến cái thai được.
Sáng hôm sau đi làm, nhìn thấy Lương Tuyết, Văn Bác cảm thấy có chút ngại ngùng. Dù gì anh cũng đã nói chuyện của cô nên có chút e ngại không dám đối mặt, trong lòng cảm thấy rất áy náy.
Buổi trưa, lúc ăn cơm trong nhà ăn, Văn Bác gặp Lương Tuyết, hai người nói được dăm ba câu thì đồng nghiệp Trần Na cũng chạy đến. Nhìn thấy Văn Bác, Trần Na liền oán trách: “Mấy hôm trước, vợ anh gọi điện đến, cứ hỏi em rằng rốt cuộc anh có quan hệ gì với em, đã lên giường với nhau chưa? Em nói lần đó ở nhà anh chẳng qua chỉ là một sự hiểu nhầm, trước đây em đã giải thích với chị ấy rồi. Nhưng chị ấy cứ đến quấy rầy em đến mấy lần liền. Haiz, em sợ vợ anh lắm rồi đấy!”
- Đúng thế, mấy hôm trước chị ta còn chất vấn em, còn nhiều lần gửi tin nhắn mắng chửi em, nói những điều rất khó nghe, cứ một mực cho rằng em với anh có những quan hệ không bình thường, em thật chẳng biết nói gì nữa! – Lương Tuyết nói.
- Thật là đáng sợ. Giờ em sợ chẳng dám qua lại với anh nữa! – Trần Na nói.
- Thật sự xin lỗi các em! Đều tại anh không giải quyết ổn thỏa việc này! – Văn Bác áy náy nói.
- Văn Bác, ly hôn thôi! Cậu cần một người đàn bà như thế để làm gì? – Đột nhiên có tiếng người chen vào.
Văn Bác giật mình ngẩng đầu lên nhìn, thấy đồng nghiệp Trương Tân đang ngồi phía bên kia mỉm cười với mình. Trương Tân đang ngồi cùng phó tổng giám đốc Trần Giang ở một bàn ăn cách đó không xa, chắc chắn họ đã nghe được nội dung cuộc nói chuyện của bọn họ.
Văn Bác cười như mếu, lắc lắc đầu không nói gì. Anh có điều khó nói, nếu có thể ly hôn thì anh đã ly hôn từ lâu rồi, sao phải đợi đến bây giờ? Huống hồ hiện giờ Y Đồng lại đang có thai nữa.
Yêu đương là chuyện của hai người, không có ràng buộc, vướng mắc gì. Nhưng ly hôn cũng là chuyện lớn giữa hai gia đình. Yêu đương không hợp nhau có thể chia tay, giải tán trong êm đẹp. Nhưng ly hôn lại có quá nhiều trở ngại và khó xử, phức tạp hơn nhiều. Mấy ngày trước, anh còn muốn ly hôn, nhưng áp lực từ phía bố mẹ khiến anh cảm thấy như không thở nổi.
Trương Tân thấy vậy liền nói: “Văn Bác sợ vợ, chẳng có chút khí phách nào cả. Nếu là tôi, tôi đã sớm chặt cô ta ra thành từng khúc rồi.”
- Đúng thế, anh thử cho chị ta một bài học xem lần sau chị ta có còn dám như thế nữa không? – Trần Na nói.
Ngoại tình
Văn Bác cảm thấy rất ấm ức, chán chường, vốn dĩ mình là người hoàn toàn trong sạch nhưng hết lần này đến lần khác bị vợ hoài nghi. Anh cảm thấy không sao hiểu nổi. Lẽ nào Y Đồng mắc bệnh thần kinh? Một người đàn bà bình thường, lại là trí thức cao, sao có thể trở nên như vậy chứ? Văn Bác vô cùng u uất, đầu óc rối bời, đau như búa bổ…
Hết giờ làm, Văn Bác không muốn về nhà sớm. Phải đối mặt với cả gia đình nhà vợ khiến anh cảm thấy rất khủng khiếp, vì thế, anh liền ở lại văn phòng, lên mạng chát chít.
Văn Bác có một cái nick yahoo tên là “Đông phương bất bại”, đương nhiên ý anh không phải chỉ nhân vật giáo chủ “Nhật nguyệt thần giáo” trong cuốn tiểu thuyết “Tiếu Ngạo giang hồ” của Kim Dung mà ý để chỉ tương lại sau này của mình sẽ luôn ở trạng thái “bất bại” trước cả gia đình nhà vợ.
Văn Bác đang đọc tin tức thì đột nhiên có một cái nick là “Viên ngọc nhỏ” add nick của anh. Một lát sau, “Viên ngọc nhỏ” viết: “Hey guy, có thể nói chuyện một lát không?”
Nói rồi Viên ngọc nhỏ out nick.
Tim Văn Bác đập thình thịch, toàn thân nóng bừng lên. Chuyện này quá đột ngột! Một cô gái xinh đẹp như vậy, sao lại tự chà đạp bản thân mình như thế? Như vậy là vô trách nhiệm với bản thân, ngộ nhỡ gặp phải người xấu thì sao? Không được, mình phải khuyên nhủ cô ấy mới được!
Đúng lúc ấy, Y Đồng gọi điện đến:
- Ông xã, sao anh vẫn chưa về? Hết giờ làm lâu lắm rồi mà?
- Ờ, anh đang còn chút việc chưa xong, giờ đang ở văn phòng! – Văn Bác nhấn mạnh mình đang ở văn phòng vì sợ vợ sẽ nghi ngờ làm gì bậy bạ ở ngoài.
- Thế anh về nhanh đi, em đợi anh!
Cúp điện thoại xuống, Văn Bác do dự, không biết rốt cuộc có nên đi hay không? Anh thực sự rất mâu thuẫn.
Nếu như không đi, có thể cô gái ấy sẽ qua đêm với một người khác, tự vùi dập bản thân, hủy hoại đời mình. Nếu đi mà chẳng may bị vợ biết được, hậu quả thật khôn lường. Sau một hồi cân nhắc, Văn Bác quyết định sẽ mạo hiểm đi gặp cô gái kia, khuyên nhủ cô ấy, chắc sẽ không tình cờ bị vợ anh biết được đâu nhỉ?
Văn Bác ra khỏi văn phòng, đã là bảy giờ bốn mươi phút tối rồi. Cô gái đó hẹn lúc tám giờ, chỉ còn hai mươi phút nữa. Văn Bác vội vàng bắt một chiếc taxi, nhanh chóng đi đến khách sạn Như Ý, trên đường đi, để tránh bị vợ gọi điện kiểm tra, anh đã tắt máy.
Xe dừng lại trước cửa khách sạn Như Ý, đã gần đến tám giờ. Cũng may là khô