Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.
ng đến muộn. Văn Bác xuống xe, đứng ở cửa khách sạn Như Ý chờ đợi.
Đúng tám giờ, cô gái kia vẫn không thấy xuất hiện. Văn Bác nghĩ, đàn bà đến muộn là chuyện bình thường. Những cô gái xinh đẹp một chút, cho dù là có hẹn với bạn trai cũng thường xuyên đến muộn, nếu như không đến muộn mới là bất thường.
Năm phút trôi qua, cô gái kia vẫn không thấy xuất hiện, Văn Bác tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi. Mười phút đã trôi qua, vẫn chưa thấy bóng dáng của cô ta đâu. Văn Bác có chút sốt ruột, trong lòng thầm nghĩ: liệu cô ta có cho mình leo cây không nhỉ? Anh chuẩn bị quay về. Đúng lúc ấy thì đột nhiên nhìn thấy Y Đồng và Ngô Liễu đi đến. Văn Bác giật nảy mình, sắc mặt trắng bệch ra.
Y Đồng lạnh lùng nói:
- Người anh đợi vẫn chưa đến à?
- Cái gì mà đợi với chờ? Anh ra ngoài đi dạo ấy mà!
- Anh còn dám nói dối à? Thế tôi hỏi anh: “Viên ngọc nhỏ” là ai?
- Anh làm sao biết được? – Văn Bác hơi chột dạ, chắc chắn vợ anh đã biết chuyện anh nói chuyện với “Viên ngọc nhỏ”. Lần này thì tiêu rồi, vốn dĩ mình chẳng có cái ý nghĩ ấy, giờ thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa hết tội.
- Anh còn giả bộ? Ngô Liễu chính là “Viên ngọc nhỏ”, em cố ý bảo cô ấy thăm dò anh, nào ngờ anh lại đến thật! – Y Đồng đanh giọng chì chiết, sắc mặt vô cùng đáng sợ.
- Nói thực lòng, anh chẳng có ý gì khác cả, anh vốn định khuyên cái cô “Viên ngọc nhỏ” ấy thôi! – Văn Bác ấp úng nói.
- Thật không ngờ anh lại lăng nhăng như vậy! Đúng là vô liêm sỉ!
- Anh thật sự ko có ý gì khác mà!
- Giờ tôi đã nhìn rõ bộ mặt thật của anh rồi! – Nói rồi, Y Đồng và Ngô Liễu liền bỏ đi.
Văn Bác đứng sững ra đó, hồi lâu sau mới bừng tỉnh. Giờ phải làm thế nào? Trong lòng anh rối như tơ vò. Nghĩ lại, anh thấy mình chẳng làm chuyện gì đáng xấu hổ cả, cây ngay không sợ chết đứng. Vốn dĩ anh không định về nhà vợ, nhưng nếu như không về thì chẳng phải mình có tật giật mình hay sao? Hay là thôi, cứ về nhà vợ đi.
Văn Bác về đến nhà bố mẹ vợ. Vừa mới vào cửa đã nhìn thấy hai mẹ con Y Đồng mặt mày hầm hầm đang ngồi trong phòng khách. Anh còn chưa kịp mở miệng đã nghe mẹ vợ nói:
- Mẹ kiếp, mày còn dám vác mặt về đây à? Chẳng phải đi tình một đêm rồi sao? Tao biết ngay mà, mày đúng là đồ lăng nhăng!
Y Đồng quát lên:
- Anh là đồ mất nết, sao anh không chết đi cho tôi nhờ?
Văn Bác biết mình “tình ngay lý gian”, có lý mà chẳng thể nói ra, đành thôi không biện minh, chỉ im lặng mặc cho hai mẹ con họ muốn nói gì thì nói. Nhưng anh càng không nói gì thì hai mẹ con Y Đồng càng chửi bới dữ dội.
- Anh nói cho em biết, anh hoàn toàn trong sạch, anh hoàn toàn không làm gì bậy bạ với người khác! – Văn Bác thực sự không thể nín nhịn được nữa.
- Ai mà tin được anh chứ? Nói mau, rốt cuộc anh có bao nhiêu người đàn bà ở bên ngoài? – Y Đồng chất vấn.
- Sao mày có thể làm ra những chuyện vô liêm sỉ như thế được cơ chứ? – Mẹ Y Đồng đay nghiến.
Văn Bác quay người định đi, Y Đồng liền nói:
- Anh đi đâu? Lại đi tìm đàn bà phải không?
- Các người mắng chửi đủ chưa hả? – Văn Bác không chịu nổi nữa.
- Nói cho anh biết, từ nay về sau thì ngoan ngoãn mà ở nhà, không được đi đâu hết!
- Tôi chẳng phải nô lệ của cô, tôi muốn làm gì thì làm, tôi xem ai cấm được tôi nào? – Văn Bác vô cùng phẫn nộ.
- Mày còn dám phản kháng à? – Mẹ Y Đồng quát lên.
- Chân tôi mọc trên người tôi, để tôi xem ai ngăn được tôi?
Văn Bác chẳng buồn ngoảnh đầu lại, đi thẳng một mạch, phía sau vẫn vang lên tiếng chửi rủa chói tai của hai mẹ con Y Đồng. Trái tim Văn Bác như bị xé tan thành từng mảnh trước những tiếng mắng chửi ấy.
Anh lại nghĩ đến chuyện ly hôn, những ngày tháng này thực sự không sao sống nổi, anh cứ như sắp đổ sập đến nơi rồi… Nhưng mà ly hôn rồi, làm sao qua cửa ải của bố mẹ đây? Làm thế nào mới có thể thuyết phục được bố mẹ anh đây?
Văn Bác không về nhà, anh biết nếu anh về nhà, Y Đồng sẽ đến để cãi nhau với anh. Về công ty cũng không được, chắc chắn cô ta có thể tìm đến tận công ty. Đứng giữa con phố rực rỡ đèn hoa, Văn Bác lại cảm thấy chán nản. Cả thành phố rộng lớn thế này mà lại chẳng có lấy một chỗ cho anh dung thân. Thật là thê thảm!
Anh lang thang trên đường, bước chân vô tình lại dừng lại trước cửa công ty. Anh ngây người nhìn tòa văn phòng cao ngất, đột nhiên sau lưng anh lại vang lên tiếng gọi:
- Văn Bác, sao muộn thế anh còn qua đây? Lại tăng ca à?
Văn Bác ngoảnh đầu nhìn, hóa ra là Lương Tuyết:
- Không, anh chỉ đi ngang qua đây thôi, sao em vẫn còn chưa về nhà?
- Hôm nay em chưa xong việc, ở lại làm thêm chút nữa! – Lương Tuyết nói.
- Em cần chú ý nghỉ ngơi đấy!
- Cám ơn anh, anh có rảnh không? Em mời anh đi uống cà phê!
Văn Bác thầm nghĩ, cũng tốt, đúng lúc tâm trạng đang rối bời, nói chuyện với Lương Tuyết cũng tốt. Thế là hai người liền vào một quán cà phê ở gần công ty. Không khí ở đây khá tốt, rất thanh tao. Âm nhạc cổ điển du dương vỗ về bên tai, dịu dàng như cơn gió tháng ba, khiến cho lòng anh như dịu lại.
- Anh lại không có nhà để về rồi! – Vừa ngồi xuống, Văn Bác bắt đầu kể lể