Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.

với Lương Tuyết.
- Sao thế? Hai người lại cãi nhau rồi à? – Lương Tuyết hỏi.
- Ừ, thường xuyên cãi nhau! Anh thật sự rất mệt mỏi!
- Ly hôn đi, đừng tự giày vò bản thân nữa!
- Anh muốn ly hôn nhưng hiện giờ cô ta đang có bầu!
- Hả? Chị ta có bầu ư? – Lương Tuyết kinh ngạc thốt lên.
- Ừ, đã gần hai tháng rồi!
- Lần này thì phiền phức to rồi!
Văn Bác bối rối chẳng biết làm thế nào. Nếu như không cần đến đứa con này… Nhưng cứ nghĩ đến đứa bé vô tội, anh lại thấy mềm lòng. Nếu như bỏ nó đi, thật sự anh không nhẫn tâm. Mặc dù hiện giờ có thể phá thai, chuyện này là rất bình thường nhưng anh không thể làm như vậy. Đứa bé là một sinh mạng nhỏ nhoi, vẫn chưa được nhìn thấy thế giới này đã bị giết chết. Điều này thật sự quá tàn khốc. Là một người đàn ông, một người cha, anh phải chịu trách nhiệm về điều đó.
- Anh đã nghĩ đến chuyện bảo chị ta phá thai chưa? – Lương Tuyết hỏi.
- Rồi, nhưng anh không nhẫn tâm!
- Đàn ông muốn làm việc lớn thì không thể quá nhu nhược!
- Anh biết, nhưng cho dù anh đồng ý làm vậy thì cô ta cũng không đồng ý. Cho dù cô ta đồng ý thì bố mẹ anh cũng không đồng ý!
- Anh có thể tạm thời giấu bố mẹ anh!
- Để anh cân nhắc thêm đã!
Hai người nói chuyện một lúc lâu, chẳng mấy chốc đã đến nửa đêm, Lương Tuyết hỏi:
- Anh đến nhà em đi, bố mẹ em vẫn chưa về!
- Thế thì lại làm phiền em à?
- Không sao, chúng ta là bạn tốt mà!
- Được, anh lại làm phiền em thêm lần nữa vậy!
- Đừng khách sáo!
Ra khỏi quán cà phê, Lương Tuyết và Văn Bác bắt một chiếc taxi về nhà cô. Đây là lần thứ hai Văn Bác ở nhờ nhà Lương Tuyết, thế nên anh không còn giữ ý tứ quá mức như lần trước nữa.
Vào phòng, Lương Tuyết cười nói:
- Anh mệt lắm rồi hả? Để em pha nước cho anh tắm một cái nhé!
Văn Bác bỗng nhiên thấy vô cùng cảm động, bởi vì thường ngày ở nhà đều là anh pha nước cho vợ tắm, vợ anh chưa bao giờ pha nước cho anh. Không chỉ có vậy, cô ta còn thường xuyên sai bảo anh, mắng chửi anh, giơ tay lên là đánh đập. Trước mắt vợ, anh thậm chí còn chẳng bằng một ôsin. Ôsin bây giờ ngay cả bà chủ cũng không dám tùy tiện đánh chửi! So với Lương Tuyết, vợ anh chẳng khác gì bà chằn.
Văn Bác tắm xong, Lương Tuyết lại mang một bộ quần áo ngủ sạch sẽ cho anh thay. Bộ quần áo ngủ gấp phẳng phiu, là bộ quần áo mà Lương Tuyết đã đến bách hóa mua cho anh vào ngày anh đến lánh nạn nhà cô.
Thay quần áo xong, Văn Bác liền hắt xì hơi một cái, Lương Tuyết thấy vậy liền nói:
- Cẩn thận kẻo bị cảm đấy! Nào, để em lấy cho anh cái áo khoác mau mau mặc vào người!
Sự chăm sóc chu đáo và dịu dàng của Lương Tuyết khiến Văn Bác cảm thấy vô cùng ấm áp. Anh thầm nghĩ: “Nếu mà Lương Tuyết là vợ của mình thì tốt biết mấy!”
Văn Bác đang nghĩ vơ vẩn thì Lương Tuyết lên tiếng:
- Em làm ít sa lát hoa quả cho anh nếm thử trong lúc em đi tắm nhé, không anh lại ngồi không thấy chán!
- Không cần đâu, em đừng làm gì cả!
Một lát sau, món sa lát hoa quả đã làm xong. Nhìn điệu bộ cặm cụi của Lương Tuyết, Văn Bác đột nhiên lại có cảm giác muốn ôm chặt lấy cô…
Lương Tuyết làm xong liền đi tắm. Văn Bác vừa xem tivi vừa ăn sa lát, đợi Lương Tuyết. Một lúc lâu sau, Lương Tuyết tắm xong đi ra, quấn một cái khăn tắm, tóc ướt nhẹp. Thân thể Lương Tuyết rất đẹp, những đường cong hiện rõ trên thân hình cô, làn da trắng mịn màng không tì vết, sáng loáng dưới ánh đèn dìu dịu khiến cho cô càng thêm gợi cảm…
Văn Bác nói: “Để anh sấy tóc cho em, kẻo bị cảm lạnh!”
- Ok, cảm ơn anh!
Văn Bác cầm máy sấy, vừa sấy tóc vừa chải đầu cho Lương Tuyết. Mùi nước gội đầu thơm thoang thoảng phảng phất qua mũi anh, khiến cho anh cảm thấy rất hưng phấn.
- Tóc em thơm quá! – Văn Bác vuốt ve mái tóc đen óng ả của Lương Tuyết, không kiềm chế được, thốt lên khen ngợi.
- Thật à? Dạo này em không chăm sóc tốt nên tóc hơi bị khô.
- Tóc em rất đen, rất thẳng, lại óng ả nữa!
Lương Tuyết vui vẻ mỉm cười, im lặng không nói gì, để mặc cho Văn Bác vuốt ve mái tóc mình. Chẳng mấy chốc tóc đã khô, Văn Bác và Lương Tuyết ngồi nói chuyện với nhau một lúc, Lương Tuyết cảm thấy hơi buồn ngủ, Văn Bác liền nói:
- Em nghỉ sớm đi, mai còn phải đi làm!
- Vâng, anh cũng ngủ sớm đi, nhìn bộ dạng anh có vẻ không được tốt lắm.
Lương Tuyết về phòng ngủ. Văn Bác nằm trằn trọc trên giường không sao ngủ được. Cứ nghĩ đến những chuyện ở nhà là trong lòng anh lại thấp thỏm lo lắng, không sao bình tĩnh được. Cứ nghĩ đến sự sỉ nhục của hai mẹ con Y Đồng, bao nỗi cay đắng, chua xót và bực bội lại tràn về… Rõ ràng là bản thân anh hoàn toàn trong sáng, nhưng vợ anh cứ một mực nghi ngờ anh có quan hệ vụng trộm với người khác, suốt ngày mang ra đay nghiến, chửi bới. Giờ anh đang nằm trên giường của một người đàn bà khác, hay là ngoại tình một lần cho đỡ mang tiếng oan!
Nghĩ thế, Văn Bác liền đứng dậy, nhẹ nhàng đi đến trước giường của Lương Tuyết, lặng lẽ quan sát dáng ngủ của cô. Lương Tuyết mặc một chiếc váy ngủ, nằm ngửa trên giường, để lộ ra bờ vai và cặp chân nuột nà, vô cùng xinh đẹp, vô cùng quyến rũ. Văn