Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1533 lượt.

Bác ngây người ngắm cô, thật sự muốn ôm lấy cô, muốn nồng nàn âu yếm cô. Nhưng anh cảm thấy như vậy là không công bằng cho Lương Tuyết, người ta là con gái chưa kết hôn, lại là bạn tốt của mình, còn giúp mình bao nhiêu việc, có thể nói cô là ân nhân của anh, sao anh có thể làm cái trò khiếm nhã này với cô được?
Văn Bác đang mải suy nghĩ thì đột nhiên Lương Tuyết tỉnh dậy, nhìn anh dịu dàng hỏi:
- Sao anh còn chưa ngủ?
- Ờ, anh đang định xem em đã đắp chăn chưa, sợ em bị cảm lạnh! – Văn Bác trong cái khó ló cái khôn, tìm ngay ra một cái cớ để lấp liếm.
Trong mắt Lương Tuyết lấp lánh ánh nhìn dịu dàng. Cô giơ hai tay ra dịu dàng nói:
- Chúng ta cùng ngủ nhé!
Văn Bác nhìn Lương Tuyết, tim anh đập rộn ràng, anh gần như không thể kiểm soát được bản thân. Nghĩ đến sự đa nghi quá đáng của Y Đồng, nghĩ đến sự ngang ngược của cô… Văn Bác liền nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Lương Tuyết, nhưng anh không dám có những hành động khiếm nhã, chỉ im lặng giữ một khoảng cách nhất định với cô. Hai người nằm bên nhau và bắt đầu nói chuyện.
Lương Tuyết hỏi:
- Anh định sau này thế nào?
Văn Bác nói:
- Anh còn chưa biết, trong lòng rất hỗn loạn, anh nghĩ không thể nào sống chung với cô ta lâu dài được!
- Lần đầu tiên em gặp một người đàn bà như chị ta, thật đáng sợ!
- Nếu như không phải vì bố mẹ thì anh đã ly hôn với cô ta từ lâu rồi, nhưng bố mẹ anh sống chết cũng không chịu. Anh thì chẳng cần gì hết, nhưng không thể không cần bố mẹ!
- Chuyện này quả thực rất khó tư tưởng của thế hệ trước có thể hơi bảo thủ một chút, nhất thời không thay đổi được ngay đâu!
Văn Bác ôm lấy Lương Tuyết, vuốt ve lưng cô, nhẹ nhàng nói: Nếu như Y Đồng có thể thấu tình đạt lý, dịu dàng, quan tâm bằng một nửa em thì tốt!
- Thế à? Anh cảm thấy em hơn chị ta ở điểm nào?
- Em biết tôn trọng người khác!
- Có thể chị ta cảm thấy mình có điều kiện tốt, cảm thấy mình đứng cao hơn người khác nên mới tỏ thái độ như vậy!
- Đúng thế, nếu như cô ta tìm được một người chồng nhiều tiền hơn cô ta, có lẽ cô ta sẽ chẳng dám hành động như vậy!
- Chắc chắn là thế rồi!
- Đợi khi nào anh có tiền, điều đầu tiên anh làm là đá cô ta!
Cứ nhắc đến Y Đồng là trong lòng anh lại giận sôi lên. Giờ trái tim anh đang bị chèn ép đến mức sắp bị vỡ vụn rồi.
Hai người nói chuyện được một lúc lâu sau nhưng càng nói càng không thấy buồn ngủ. Lương Tuyết mặc một chiếc váy ngủ rộng, bên trong không mặc gì, có thể thấp thoáng thấy những đường cong nơi bầu ngực cô… Thân hình trắng nõn của Lương Tuyết dịu dàng hiện lên dưới ánh đèn mờ ảo, làn da của cô mềm mại và săn chắc. Văn Bác nằm sát vào người cô, cảm nhận rõ ràng nhịp đập con tim cô.
Ngắm nhìn Lương Tuyết xinh đẹp và gợi cảm, ngửi mùi hương thoang thoảng trên người cô. Văn Bác không kiềm chế được bản thân, không tự chủ được mình hôn cô nồng nàn. Cơn khát vọng bùng lên dữ dội, Văn Bác đã vượt qua “hàng rào” cuối cùng.
Kể từ khi kết hôn đến giờ, đây là lần đầu tiên Văn Bác có quan hệ với một người phụ nữ không phải vợ mình. Anh vô cùng hưng phấn và cuồng nhiệt. Áp lực đè nén bấy lâu khiến cho tâm trạng anh luôn không ổn định. Nhưng hôm nay anh đã hoàn toàn giải phóng được áp lực ấy, không một chút bó buộc nào nữa. Anh giống như một con ngựa đứt cương, thả sức chạy nhảy trên đồng cỏ.
Văn Bác không ngờ mình lại có thể quấn quýt với Lương Tuyết đến hơn một tiếng đồng hồ. Anh vô cùng ngạc nhiên, anh cứ tưởng rằng 30 phút mây mưa với Y Đồng đã là giới hạn của mình, nhưng thật không ngờ, hôm nay anh lại có thể phá kỉ lục như vậy…
Ngày hôm sau đi làm, tinh thần anh vô cùng sảng khoái. Để tránh con mắt của thiên hạ, anh đi làm trước. Văn Bác đến công ty một lúc rồi Lương Tuyết mới chậm rãi bước vào công ty. Hai người nhìn nhau, mỉm cười.
Sáng hôm ấy, Văn Bác đề nghị công ty làm cho mình một cái thẻ ngân hàng mới, không dùng thẻ cũ nữa. Tiền lương của anh luôn bị Y Đồng kiểm soát, điều này khiến cho anh cảm thấy bất mãn. Chẳng mấy chốc, công ty đã phê chuẩn, Văn Bác đã thành công chuyển tiền lương vào thẻ ngân hàng mới. Người ta nói đúng, đàn ông không thể một ngày không có tiền. Trên người không có tiền thì chẳng làm được cái gì hết.
Chiều hôm ấy, bộ phận tài vụ phát lương, Văn Bác nhận được một nghìn tám trăm tệ tiền lương, có tiền rồi, cuối cùng cũng có thể sống tạm bợ qua ngày. Tối đến về đến nhà mình, Văn Bác thư thái nằm trên ghế sô pha xem tivi, không quay về nhà vợ nữa. Cùng lắm thì sống cuộc đời độc thân chứ gì.
Anh quyết định sẽ làm chủ mọi chuyện sau này của đời mình, sẽ không chịu ấm ức thêm nữa, dù gì anh cũng chẳng phải sống nhờ vào người đàn bà ấy, mình tiêu tiền của mình. Văn Bác còn quyết định trở thành một người đàn ông “ba không”: Cô có nhà chứ gì? Tôi không ở. Cô có xe chứ gì? Tôi không đi. Cô có tiền chứ gì? Tôi không cần.
Vừa nằm xuống chưa lâu thì điện thoại đổ chuông, Y Đồng ngạo mạn nói:
- Sao anh còn chưa về? Lại ở ngoài hú hí không về nhà chứ gì?
- Tôi sẽ không bao giờ về nhà mẹ cô nữa, cô muốn làm thế nào thì làm, tôi không quan