Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

tâm! – Văn Bác lạnh lùng đáp.
- Anh cũng cứng gớm nhỉ, thích chống đối phải không?
- Đúng đấy, từ giờ tôi sẽ không bao giờ để cô bắt nạt nữa! – Nói rồi, anh liền thẳng thừng cúp máy.
Y Đồng tức gần chết. Cơn điên của cô lại bắt đầu phát tác, đang định mắng chửi Văn Bác thì anh đã cúp điện thoại mất rồi. Chẳng còn chỗ nào trút giận, Y Đồng liền vung tay ném thẳng điện thoại xuống đất. Kết quả là cái điện thoại hơn bốn nghìn tệ phút chốc tan tành.
Ngày hôm sau, hết giờ làm việc. Văn Bác rảnh rỗi không có việc gì làm, anh đột nhiên muốn mua cho Lương Tuyết một chiếc áo. Dù gì người ta cũng đã giúp mình một việc lớn, lại có quan hệ với mình rồi, nói thế nào thì nói cũng phải quan tâm đến người ta một chút. Nhưng quan tâm thế nào đây? Dùng vật chất là một phương án tốt nhất.
Văn Bác đến trung tâm mua sắm, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng nhắm được một cái váy, giá 1200 tệ. Anh thầm nhủ, Lương Tuyết mà mặc nó vào chắc là đẹp lắm, nhất định cô ấy sẽ thích nó. Thế là anh chẳng chần chừ mà mua chiếc váy ấy luôn.
Sau khi mua chiếc váy, Văn Bác lập tức gọi điện thoại cho Lương Tuyết, chuẩn bị mang tặng cho cô. Nhưng không may lúc ấy Lương Tuyết có việc nên phải ra ngoài.
Anh vừa đi vừa ngắm nghía, tâm trạng không tồi. Về đến nhà vừa vào cửa anh đã sững người. Không hiểu vì sao hôm nay Y Đồng lại về nhà, khiến cho anh giật mình, tâm trạng có chút căng thẳng. Con đàn bà chết tiệt này sao tự nhiên lại về nhà? Cô ta muốn làm cái gì đây?
Văn Bác đang do dự thì Y Đồng đã đến bên cạnh, nhìn thấy cái váy trong tay Văn Bác, vội vàng cười toe toét, dịu dàng nói:
- Ông xã, anh mua quần áo mới cho em à?
- Ờ, ừ… – Văn Bác ngập ngừng.
Văn Bác vốn dĩ mua chiếc váy này cho Lương Tuyết, nhưng không ngờ Y Đồng lại nhìn thấy, tưởng là mua cho mình. Văn Bác đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
- Cảm ơn ông xã, để em thử xem nào! – Vừa nói, cô vừa đón lấy cái túi trong tay Văn Bác.
Văn Bác không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa cái túi cho vợ.
- Oa, đẹp quá nhỉ, rất vừa vặn! – Y Đồng phấn khởi nói.
- Thế thì tốt! – Văn Bác mặt chẳng chút biểu cảm.
- Ông xã à, anh thật tốt, nào, lại đây, em hôn cái!
- Thôi đi!
- Không, em muốn hôn mà!
Văn Bác chẳng còn cách nào khác, đành để cho cô hôn một cái. Sau đó anh u uất bỏ về phòng. Đúng lúc ấy thì Lương Tuyết gọi điện đến. Văn Bác thầm nghĩ có nên nghe hay không?
- Ông xã à, điện thoại của ai đấy? Sao anh không nghe? – Y Đồng hỏi.
- Ờ, của đồng nghiệp! – Văn Bác nói.
- Đồng nghiệp nào thế? – Y Đồng hỏi tiếp.
- Em hỏi kĩ thế làm gì? – Văn Bác gắt gỏng.
- Em hỏi thì đã sao? Sao anh nóng thế? – Y Đồng cũng bực dọc đáp.
- Hỏi nhiều làm người ta bực mình!
- Anh thần kinh à?
- Cô mới thần kinh ấy!
- Sao anh lại mắng người ta?
- Tôi không thích cô xía vào việc của người khác!
- Anh đi đâu đấy?
- Tôi thích đi đâu thì đi, liên quan gì đến cô? – Văn Bác nói rồi đi thẳng ra cửa.
Y Đồng định ngăn anh lại nhưng làm sao ngăn được. Y Đồng tức lắm. Đây là lần đầu tiên cô bị Văn Bác đối xử như vậy, trong lòng cảm thấy không thể chấp nhận được. Nếu là trước đây cô nói gì anh sẽ nghe nấy, cô chính là chủ nhân. Giờ thì hay rồi, tất cả đã đảo ngược hết cả.
Văn Bác ra khỏi cửa liền gọi cho Lương Tuyết, anh nói:
- Xin lỗi em, lúc nãy không tiện nghe điện thoại. Em đang ở đâu? Vẫn ổn chứ?
- Em về nhà rồi, anh có rảnh thì qua em đi!
- Anh mua cho em một chiếc váy, nhưng ban nãy về nhà bị cô ta nhìn thấy, tưởng là mua cho cô ta… anh xin lỗi, anh… – Văn Bác nói bằng giọng tiếc nuối.
- Không sao đâu, em có nhiều quần áo mà!
- Lần sau anh sẽ mua cho em một cái khác!
- Ok, thế giờ anh có qua đây không?
- Anh qua đó ngay đây!
Văn Bác bắt một cái taxi, vội vàng đến nhà Lương Tuyết. Lúc đến nơi, Lương Tuyết đang buộc tạp dề, hầm canh ở trong bếp.
Văn Bác hít hà:
- Ôi thơm quá!
- Ha ha, thế à? Anh có biết là canh gì không? Thử đoán xem nào! – Lương Tuyết mỉm cười, tỏ vẻ bí ẩn nói.
- Canh sườn à?
- Hi hi, anh chỉ đoán trúng một nửa thôi. Em hầm canh sườn với cải xoong để cho anh bồi bổ đấy!
- Thật à? Cám ơn em! Anh đúng là có phúc, được ăn canh em hầm!
Văn Bác cảm thấy rất cảm động. Đến vợ anh còn chưa hầm canh cho anh ăn bao giờ, thế mà Lương Tuyết lại hầm canh cho anh ăn. Lúc này anh đột nhiên thấy lòng mình ấm áp.
- Thường ngày vợ anh không hầm canh cho anh ăn à? – Lương Tuyết hỏi.
- Cô ta chưa làm thế bao giờ.
- Xem ra chị ta là một người vợ không làm đúng chức trách rồi!
- Cô ta lười đến mức chẳng giống một người phụ nữ!
- Mau nếm thử tay nghề của em đi! – Lương Tuyết nói rồi múc một bát canh, bê đến trước mặt Văn Bác.
- Ai mà lấy được em sau này thì có nằm mơ cũng cười đến khi tỉnh.
- Thật không? Thế anh có dám ly hôn rồi cưới em không? – Lương Tuyết hỏi.
Nghe thấy Lương Tuyết nói vậy, Văn Bác giật nảy mình, anh cứ tưởng mình nghe nhầm, nhưng những lời Lương Tuyết nói rành rành ở bên tai. Anh nhất thời không biết phải trả lời thế nào, chỉ biết ngồi ngây ra đó.
- Thôi bỏ đi,


Duck hunt