Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.
n!
- Mẹ có thể không giận được ư? Mày đòi ly hôn, thế cháu nội của mẹ phải làm thế nào?
- Mẹ à, mẹ nghe ai nói thế ạ?
- Con không cần biết mẹ nghe ai nói, mẹ nói cho con biết, nhà ta chỉ có một mình con là con trai, con mà dám ly hôn, mẹ không muốn sống nữa!
Nghe thấy mẹ nói vậy, Văn Bác thấy choáng váng đầu óc. Anh đành phải nhẹ nhàng khuyên mẹ:
- Mẹ à, mẹ đừng lo, bọn con nhất định sẽ sinh cho bố mẹ một thằng cháu mập mạp!
- Sức khỏe của bố con hiện giờ cũng rất tệ, còn đừng cãi nhau với Y Đồng nữa. Tuổi không còn nhỏ nữa rồi, sao con không chịu nghe lời thế hả?
- Mẹ à, cô ta đối xử với bố mẹ chẳng ra làm sao, không tôn trọng bố mẹ, chẳng hiếu thảo chút nào. Đấy cũng gọi là con dâu sao?
- Thôi bỏ đi, bố mẹ cũng chẳng so đo chuyện đó. Người ta dù gì cũng là con gái thành phố, đương nhiên là coi thường người nhà quê chúng ta rồi. Bố mẹ không để bụng đâu!
- Bố mẹ không để bụng nhưng con để bụng. Cô ta láo lếu, chẳng có chút phép tắc nào cả!
- Con à, bố mẹ không quan tâm chuyện nó có hiếu thảo với bố mẹ hay không, chỉ cần bọn con sống tốt là được, phải biết đủ con ạ. Con nghe mẹ nói, cố mà sống cho tốt với nó, giữ gìn hạnh phúc gia đình đừng để bố mẹ phải lo lắng nữa!
- Vâng ạ, bố mẹ cứ yên tâm!
Nói chuyện với mẹ xong, Văn Bác cảm thấy rất khó chịu, cảm thấy mình đúng là một thằng con vô dụng, nếu như anh không vô dụng thì bố mẹ anh đâu phải chịu đựng sự vô lễ của con dâu như vậy? Xét cho cùng cũng chỉ là một nguyên nhân, đó là không có tiền. Nếu anh có tiền, anh đã mua được nhà, mua được xe, vợ anh đã không dám đối xử với anh như vậy.
Cuộc hôn nhân hiện nay khiến cho Văn Bác thật sự không chịu nổi. Bố mẹ anh không hiểu cho anh, khiến anh bị kẹt ở giữa. Haiz, hay là thôi, cứ tiền trảm hậu tấu, ly hôn rồi hẵng nói. Nhưng Y Đồng đang mang bầu, ly hôn ắt phải được sự đồng ý của cô ta. Nhưng hiện nay cho dù cô ta có đồng ý thì bố mẹ cô ta cũng không đồng ý, chắc chắn họ sẽ ngăn cản.
Nếu như ly hôn thật, chắc chắn sẽ phải bỏ đứa bé. Nếu như không bỏ đứa bé, sau này sinh nó ra, nó sẽ phải sống mà không có tình yêu thương của cha, như vậy làm sao nó có thể phát triển bình thường như những đứa trẻ khác? Hơn nữa, ai mà biết được cái gia đình đáng sợ ấy sẽ giày vò nó thành ra thế nào?
Không cần biết có được hay không, cứ phải thử mới biết.
Văn Bác gọi cho Y Đồng, bình tĩnh nói:
- Chúng ta ly hôn đi, ngày mai đi làm thủ tục!
- Ok, tôi đợi anh!
Nghe Y Đồng thản nhiên nhận lời, trong lòng Văn Bác vô cùng vui mừng, chỉ cần ly hôn rồi, những chuyện còn lại cứ từ từ giải quyết, chỉ sợ không ly hôn được mà thôi.
Lương Tuyết ngồi bên cạnh, hỏi:
- Chị ta đồng ý rồi ạ?
- Ừ, tạm thời là đồng ý, chỉ không biết có thay đổi gì không?
- Anh đã nghĩ kĩ rồi chứ?
- Ừ, anh đã sống chẳng bằng chết rồi!
- Chúng ta đi ăn thôi, chúc mừng chuyện này, chúc mừng sự tự do sắp trở lại của anh!
- Ok, cám ơn em!
Văn Bác và Lương Tuyết vô cùng vui mừng. Hai người vui vẻ đi đến một nhà hàng cách đó không xa. Tên nhà hàng là Quân Duyệt, không khí cũng không tồi. Nhà hàng được bài trí theo phong cách tự nhiên, giản dị, trông rất dễ chịu.
Hai người ngồi xuống ghế, nhân viên phục vụ liền mang menu đến, bảo Văn Bác chọn món. Văn Bác đưa menu cho Lương Tuyết nói:
- Em gọi món đi!
- Ok, vậy em không khách sáo đâu nhé!
- Cái gì ngon em cứ gọi cái đấy!
Một lát sau, Lương Tuyết đã gọi xong món, cô mỉm cười nhìn Văn Bác:
- Anh xem, thế này đã được chưa?
Văn Bác xem rồi nói:
- Tuyệt lắm, chúng ta uống chút bia nhé!
- Ok, em uống với anh, nguyện “xả thân vì chàng”.
Chẳng mấy chốc món ăn đã được đưa lên. Cá hấp, sườn xào, tôm rán, nộm ngó sen, còn cả một bát canh trứng gà nấu rong biển. Sau đó, nhân viên phục vụ mang lên mấy chai bia Thanh Đảo.
Văn Bác giơ tay ra, lịch sự nói:
- Mời cô Lương!
- Còn khách sáo với em thế sao?
- Đương nhiên rồi, phải lịch sư với phụ nữ chứ!
- Ha ha, anh chớ giả bộ với em nữa, em còn không biết thừa đấy!
- Đương nhiên là em rất hiểu anh rồi! Nào, chúng ta cạn ly!
Văn Bác rót bia cho Lương Tuyết rồi rót cho mình. Hai người nâng cốc chúc mừng. Văn Bác chạm cốc xong liền ngửa cổ tu ực một hơi hết cốc. Anh mỉm cười, nói:
- Tuyết à, em cứ tự nhiên, uống được bao nhiêu thì uống, không cần phải uống hết đâu!
Lương Tuyết uống nửa cốc rồi đặt xuống, sắc mặt hơi thay đổi. Cô nói:
- Em cứ uống là say, anh phải chăm sóc em chu đáo đấy!
- Đương nhiên rồi, em cứ yên tâm, anh sẽ chăm sóc em chu đáo!
- Thế thì em yên tâm rồi!
Lương Tuyết và Văn Bác uống một lát đã hết sạch cả bốn chai bia. Văn Bác lại vẫy tay bảo phục vụ:
- Cho anh thêm bốn chai nữa!
- Khoan đã, đừng gọi nhiều thế, uống nhiều quá rồi, sẽ say mất! – Lương Tuyết lắc đầu.
- Không sao đâu, say rồi làm tình càng hăng mà!
Sắc mặt Lương Tuyết đột nhiên trở nên rất khó coi. Văn Bác liền hỏi:
- Em sao thế?
- Ờ, không sao, em đi vệ sinh một lát! – Lương Tuyết nói.
Văn Bác lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, anh còn tưởng là Lương