Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341377

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.

iếc thẻ phụ đứng tên anh có vài vấn đề nho nhỏ… ờ thì, từ lúc làm thẻ đến giờ đã bốn năm rồi mà vẫn chưa có ai sử dụng cho nên tôi muốn gọi điện cho anh để xác nhận một chút, số tài khoản là XXXX và XXXXX, chủ thẻ là Tang tiểu thư, có điều hiện nay chúng tôi không liên lạc được với cô ấy.”
“Được, tôi biết rồi.” Tiêu Trí Viễn giật mình một cái xong mới trả lời.
“Không còn vấn đề gì nữa đâu ạ.”
Đối phương vẫn chưa cúp máy, Tiêu Trí Viễn đã lãnh đạm nói thêm một câu: “Cho cô ấy giới hạn lớn nhất.”
“Được, tôi sẽ thực hiện ngay.”
Cúp máy, Tiêu Trí Viễn xoay người thấy lão gia đang ngồi đờ đẫn trên ghế sofa. Ánh mắt ông đang đặt trong vườn hoa mà Lạc Lạc thường chơi trong đó. Thời tiết nóng bức như vậy, những chú cá gấm đều đang núp dưới những tán lục bình hưởng bóng râm. Lão gia đột nhiên nói: “Ban đầu để nuôi những chú cá này, ta đã phải cố tình dẫn nước từ nguồn nước suối về, cuối cùng Lạc Lạc vồ tay xuống một cái, tất cả đều trở nên vô dụng, cá nào cũng nhảy lên hết bờ.”
Lão gia nhắm mắt lại, giơ tay bóp bóp trán, thở dài nói: “Con bé bị đưa đi rồi, con phải nhắc nhà bên đó, vết thương của nó vẫn chưa lành hẳn, phải hết sức chú ý đến.”
Tiêu Trí Viễn gật đầu, “Con biết.”
“Phương Gia Lăng đó không phải vẫn chưa kết hôn sao?” Lão gia ngập ngừng nói tiếp, “Nếu như nhà bên đó không chứa nổi Lạc Lạc, con lập tức đón nó về đây nhé.”
Ông lúc này không còn là một nhà tư bản đã từng tạo ra phong ba bão táp nữa mà chỉ còn là một ông lão thương nhớ cháu gái mình, trong ánh mắt chỉ có bất đắc dĩ và thê lương.
Nhưng Tiêu Trí Viễn còn chưa kịp cho cha một lời hứa hẹn đơn giản nhất đã vội vàng xoay người đi mất.
Trung tâm thương mại lớn như vậy, Tang Tử Quan đã đi lòng vòng trong đó rất lâu rồi.
Sau khi mê man ngủ trong nhà tận mấy ngày trời, cô không muốn tiếp tục giam mình trong nhà nữa. Giỏ hàng đã chất cao như núi, tiền lẻ trong túi chỉ đủ để mua thêm một cái mũ nữa, cô chỉ có thể như một con ruồi mất đầu, đi hết quầy này đến quầy khác.
Tất cả mọi người xung quanh đều có người đi cùng, không ai cô đơn lẻ loi giống cô, đứng trong đám người ồn ào nhốn nháo, lòng cô lại càng thêm cô quạnh. Tang Tử Quan đứng bên cạnh cửa sổ thật rộng lớn, nhìn chiếc áo sơmi màu lam được mặc trên người manơcanh trưng bày trong tủ kính với hai màu trắng đen, chiếc áo được cắt may với những đường nét rất hoàn hảo, phối với chiếc quần âu đen bó gấu, hơi thở của nữ cường nhân đô thị lập tức tỏa ra nồng đậm.
Trước kia, khi còn phải đi tìm việc, cô vẫn thường nằm mơ đến ngày mình có được một bộ quần áo thế này!
Tang Tử Quan dừng bước, có phần ngơ ngác… so với sự nặng nề thâm trầm bây giờ, thời điểm đó , tuy chỉ có thể đi những đôi giày rẻ tiền nhanh rách, ngày nào cũng chen chen chúc chúc trên xe bus, nhưng lại vui vẻ, căng tràn sức sống như vậy.
Nghĩ vậy nhưng hai chân cô đã không thể tự khống chế mà bước vào trong quầy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bộ trang phục kia.
“Cô à, cô muốn mua gì?” Cô gái bán hàng nở nụ cười vô cùng chuyên nghiệp, nhưng lại thiếu đi sự ấm áp nên có. Đương nhiên, dựa vào bộ trang phục mà hiện tại Tang Tử Quan đang mặc trên người, cô ta ít nhiều cũng có thể đánh giá được vị khách này chỉ định xem mà không muốn mua.
“Tôi muốn bộ này, và cả cái này, cái kia nữa.” Tang Tử Quan chỉ bừa, “Size nhỏ nhất.”
Cô gái bán hàng giật mình, “Xin lỗi, chúng tôi không thể để khách thử nhiều thứ một lần như vậy được.”
“Không cần thử, góp lại giúp tôi.” Tang Tử Quan khẽ híp mắt lại.
“Vậy… phiền cô đi theo tôi thanh toán.”
Lập tức có người giúp cô gói những bộ quần áo cô vừa chỉ vào túi, Tang Tử Quan nhìn cô gái bật máy tính tiền, in hóa đơn thanh toán, cô chợt thấy sảng khoái, dường như tiêu tiền theo kiểu “vung tay quá trán” thế này có thể khiến cô quên đi cảm giác quạnh hiu trong lòng mình.
“Cô trả tiền mặt hay quẹt thẻ?”
“À, chờ một lát.” Tang Tử Quan cúi đầu lục túi xách, nửa ngày mới tìm ra một tấm thẻ ngân hàng, có chút hoài nghi đưa cho người bán hàng, “Thử tấm thẻ này xem.”
“Cô…chắc chắn rằng nó có thể dùng được chứ?” Cô gái bán hàng cười ngọt ngào nhưng vẫn không che giấu được nét hoài nghi. Giá trị của tấm thẻ này vượt xa giá trị của những tấm thẻ ngân hàng mà loại phụ nữ Tiểu Bạch thường có.
“Phải.” Tang Tử Quan có phần bất an, không dùng được thì sẽ không trả được tiền… Có điều, tấm thẻ mà Tiêu Trí Viễn đưa cô hẳn là không phải loại thẻ không dùng được đâu.
Tạch tạch vài tiếng, quẹt thẻ thành công. Nhận thấy vẻ mặt vui mừng của đối phương, Tang Tử Quan chun mũi, dưới đáy lòng có cảm giác thoải mái nhè nhẹ… giống như một người đi lạc đường có thể tìm được đường ra trong phút chót.
“Cô à, có cần giúp cô mang xuống gara không?”
“Ồ, không cần đâu, tôi để lại địa chỉ, các cô đem về thẳng nhà cho tôi nhé.” Tang Tử Quan lắc đầu nói, “Tôi không lái xe.”
“Được ạ…”
Đi tiếp vào ba bốn quầy nữa, lần nào cũng thu được một mẻ lớn, thậm chí đến cuối cùng, Tang Tử Quan còn muốn thử xem rốt cuộc trong tấm thẻ ngân hàng này có chứa bao nhiêu tiền?
Dường n