Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1379 lượt.
hư là cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của tòa nhà Thượng Duy, Tiêu Trí Viễn nhấc điện thoại nội bộ lên, bấm số.
Tận đến khi Iris bước vào, Tiêu Trí Viễn vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ nói: “Phiền cô đem cái này cho Tử Quan. Cô ấy ở trong một quán cà phê dưới tòa building XX. Bây giờ đi luôn có lẽ sẽ tìm được cô ấy.”
Cầm lấy phong bì, bên trong là một tấm thẻ cưng cứng, lành lạnh, cô hồ nghi hỏi: “Thẻ tín dụng?”
“Ừm.” Ngòi bút Tiêu Trí Viễn hơi dừng lại, “Ngân hàng vừa gọi điện tới, yêu cầu gia hạn thẻ.”
Cô hơi giật mình, “Tử Quan mua gì vậy?”
“Không biết, chắc là đi dạo phố mua sắm.” Tiêu Trí Viễn đã kí xong đám tài liệu trong tay nên đặt chúng sang một bên, “Cô đi đi.”
Nhưng qua một lúc rất lâu, anh ngẩng đầu lên lần nữa thấy Iris vẫn chưa đi, cô đang nhìn anh bằng ánh mắt có phần kì lạ, biểu cảm cũng không biết là buồn hay vui. Anh giật mình “Chuyện gì vậy?”
“Tiêu tổng… Anh… đối xử với cô ta như vậy, có đáng không?” Cô có phần không vui khi nhìn thấy những vết nhàu nhĩ trên bộ âu phục của anh, cuối cùng vẫn hỏi, “Anh biết mà, vấn đề hiện nay không phải là chỉ cần cô ấy đi mua đồ phát tiết tâm trạng là có thể giải quyết được!”
Tiêu Trí Viễn rõ ràng là không muốn tiếp tục nói về chủ đề này với cô nên chỉ cười trừ, từ chối cho ý kiến, “Cho nên mới có câu hỏi vì sao đàn ông phải đi kiếm tiền? Chính là để cho vợ anh ta tiêu tiền chứ sao! Cũng may là cô ấy chỉ thỉnh thoảng mới lên cơn thế này thôi…”
“Tôi chỉ muốn hỏi một câu, anh thấy có đáng không? Vì Tang Tử Quan… Cô ấy đâu có yêu anh.”
Mặc dù đã trang điểm nhưng sắc mặt Iris lúc này vẫn tái nhợt đến đáng sợ, lúc nhìn Tiêu Trí Viễn, ánh mắt cô không hề chịu đựng hay thản nhiên, mà nó chứa một loại tình cảm cuồng nhiệt, sôi sục, giống như giây tiếp theo cô sẽ nhào đến mà vồ lấy anh.
Tiêu Trí Viễn mơ hồ có phần kinh ngạc, anh lặng lẽ đứng lên, cố gắng an ủi cô trợ lý đắc lực trước mặt này, giọng nói có phần hòa hoãn “Gần đây mệt mỏi quá phải không? Có cần tôi cho cô một kỳ nghỉ phép dài hạn không?”
“Không, em không cần! Sean, em đã quen anh bảy năm trời rồi, em vẫn luôn suy nghĩ, không biết kiểu người nào mới có thể khiến anh rung động. Thế nhưng, bất cứ là ai em đều có thể chịu đựng được, ngoại trừ Tang Tử Quan…” Trên trán Iris xuất hiện sắc hồng của hoa tường vy, ngực cô hơi phập phồng lên xuống, ngữ khí rất kích động, “Là cô ấy! Là cô ấy vẫn luôn liên hệ với Phương Gia Lăng, là cô ấy… tiết lộ tin tức cho Quang Khoa! Những điều này… anh đều biết rõ, nhưng tại sao anh vẫn khoan dung cho cô ấy như vậy?”
Thần sắc Tiêu Trí Viễn chợt tối sầm lại, trên khuôn mặt gầy gò vì bận rộn và áp lực công việc nổi lên sự nghi ngờ nhàn nhạt, “Bảy năm?”
“Haha… ngay cả em là ai anh cũng không biết! Em là Từ Tuệ! Lúc học đại học, em là em khóa dưới của anh, quả nhiên anh chưa từng chú ý đến em.” Iris nở một nụ cười gần như là hư không, ánh mắt trống rỗng, “Mỗi lần anh đại diện trường tham gia cuộc thi mô phỏng thương mại đều ngồi trong thư viện chuẩn bị suốt đêm… Em luôn lặng lẽ nấu cháo hải sản cho anh!”
Nơi sâu nhất trong miền ký ức hoang vắng dần hiện lên một vài hình ảnh, Tiêu Trí Viễn nhìn cô trợ lý đã theo mình bốn năm, nhớ lại khoảng thời gian du học ở nước ngoài, hình như thực sự có người lặng lẽ đem đồ ăn khuya đến cho anh thật. Nhưng khi đó anh học hành bận rộn, người theo đuổi rất nhiều nên chưa bao giờ để tâm đến một cô gái như vậy.
“Bát cháo hải sản em dụng tâm hầm lâu như vậy, anh ăn một miếng chỉ biết hỏi em mua ở đâu… Thế nhưng Tang Tử Quan thì sao? Cháo trắng cô ta nấu anh cũng có thể không nhíu mày mà ăn hết… chỉ những việc nhỏ nhặt như thế nhưng cũng có thể khiến anh vui suốt tuần. Sean, anh không yêu em, em không ép anh nhưng anh hãy nói cho em biết, rốt cuộc anh yêu cô ấy ở điểm nào?”
Tiêu Trí Viễn hơi nhíu mày, ngũ quan lạnh lùng như dao khắc lên đá chỉ trong giây lát hiện ra sự ấm áp, dáng vẻ hiền hòa như vậy, đẹp đến mức khiến trái tim của người ngưỡng mộ anh nhiều năm trước mắt cũngđập nhanh nửa nhịp. Anh trầm lặng một hồi, cuối cùng cũng nghĩ ra câu trả lời: “Phụ lại tâm ý bao năm của cô, tôi thấy rất có lỗi. Nhưng Từ Tuệ à, tôi hỏi cô một câu nhé, cô thích tôi… lại là vì sao?”
Từ Tuệ giật mình, vấn đề này Tang Tử Quan cũng từng hỏi qua. Lúc ấy cô nghẹn họng không trả lời được, nhưng đến bây giờ, vẫn không thể trả lời.
Là vì tại sao?
Tình cảm đột nhiên kéo đến, ngay sau khi về nước đã nhận lời đến làm việc bên cạnh anh, dùng thái độ chỉ có công việc đối diện với anh, chỉ để… ngày nào cũng có thể được nhìn thấy anh.
Nhưng cô lại không ngờ, trong khoảng thời gian mấy năm nay, cuối cùng lại tận mắt chứng kiến anh yêu một người phụ nữ khác, dù là rất tùy hứng và cố chấp, nhưng cả thế giới này đều biết anh yêu cô ấy, còn cô ấy thì lại quẳng anh đi như một thứ rác rưởi.
Cô nghẹn họng, một từ cũng không nói được.
“Cô yêu tôi ư? Thật sự yêu tôi ư?” Tiêu Trí Viễn nhướn môi, nụ cười đó thoạt nhìn thật chua chát và bất đắc dĩ, “Cô đã từng thấy tôi lúc tôi xấu xa nhất chưa? Cô đã từng thấy tôi lúc tôi