Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1294 lượt.
lạnh lùng hơi khép lại, mang theo độ ấm cuối cùng, rốt cuộc anh cũng buông cô ra, lùi về phía sau vài bước, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng câu nói cuối cùng lại mang theo sự quyết tuyệt, kiên định: “Tang Tử Quan, chúng ta ly hôn thôi.”
Ánh mắt cô rung lên một nhịp, nhìn anh với vẻ kinh hãi, phảng phất như nghe không hiểu lời anh.
Anh dịu dàng vuốt ve mái tóc cô, mỉm cười: “Sau khi ly hôn rồi đừng nên như thế này nữa, sống cho thật tốt, đừng khiến anh lo lắng.”
Kể từ sau đêm hôm đó, Tang Tử Quan không còn gặp lại Tiêu Trí Viễn lần nào nữa. Những thủ tục ly hôn có liên quan đều do luật sư giải quyết từ đầu đến cuối, ngày hẹn gặp mặt, luật sư giải thích cặn kẽ những tài sản cô được nhận sau khi ly hôn.
Anh rất hào phóng với cô, luật sư giảng giải về những phần bất động sản và cả phần tiền mặt khổng lồ mất tròn một buổi sáng. Tang Tử Quan chỉ cúi đầu, liên tục ký tên lên những giấy tờ đó, chẳng có bất cứ điều gì lọt vào tai cô.
Luật sư nói nhiều đến nỗi miệng đắng lưỡi khô nhưng không ngờ Tiêu phu nhân ngồi đối diện lại cười rất thản nhiên: “Tôi không hiểu lắm về mấy điều này, nhưng không phải tất cả những tài sản được tạo ra trong hôn nhân đều được chia làm đôi hay sao? Giá trị thực của Tiêu Trí Viễn chỉ có một chút thế thôi sao?”
Đối phương giật mình, lập tức trưng ra vẻ chuyên nghiệp đã được rèn giũa hàng ngày, “Tiêu phu nhân, xem ra cô cũng rất thông hiểu “luật hôn nhân và gia đình” mới… Là thế này…”
“Không cần giải thích nữa, anh cứ gọi điện hỏi xem anh ta có đồng ý hay không đi đã.” Chiếc ghế xoay vừa trượt đi, cô đã đưa lưng về phía người luật sư, rồi không chịu mở miệng nói thêm gì nữa.
Giọng Tiêu Trí Viễn đã có phần không kiềm chế được, “Không cần nghe ý kiến của cô ấy làm gì.”
Đi đi lại lại, hệt như một đứa trẻ bị lạc đường. Những vụ ly hôn của mấy nhà giàu có qua tay anh ta không nhiều thì ít, nhưng kiểu ly hôn tốn công nhọc sức thế này thì đúng là rất hiếm. Sau cùng người luật sư đó rơi vào trạng thái kiệt sức, mệt mỏi nói với Tang Tử Quan: “Cô ký tên vào đây đi! Nếu không muốn những thứ này, chi bằng cô sang tay hay mang đi quyên góp cũng được đấy! Tiêu tiên sinh nói, cô mà không nhận thì anh ấy sẽ không ký tên đâu.”
Tang Tử Quan lo lắng bồn chồn nửa ngày, cuối cùng cũng nhận lấy tập giấy tờ khá dày đó, đặt bút lên trang giấy, ký tên mình lên đó.
Luật sư thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gọi điện thoại báo cáo.
Trong căn phòng nho nhỏ chỉ còn lại mình Tử Quan, cô bỗng ý thức được một chuyện rất hoang đường…
Tốt nghiệp đại học đã bốn năm, trong lúc rất nhiều bạn học còn đang phải đau khổ mệt mỏi trong tìm việc, mua nhà… thì bản thân cô đã trải qua một cuộc hôn nhân ngắn ngủi, và đã có trong tay rất nhiều tiền.
Thế nhưng so với những thanh niên trẻ tuổi với hai bàn tay trắng, cô hiện tại lại trống trải và thiếu sinh khí đến mức này.
“Thật không ngờ cuối cùng Thượng Duy lại thắng.”
“Anh không thấy Thượng Duy ra giá cao thế nào à? Tiêu Trí Viễn quyết tâm muốn mua Quảng Xương bằng được.”
“Đúng vậy, nếu tôi là Phương Gia Lăng thì tôi cũng không sống mái với anh ta đến cùng! Lợi nhuận sau này có đạt được như mong muốn hay không vẫn còn là một vấn đề lớn…”
“Giá thu mua cao như vậy mà Phương Gia Lăng lại không theo đến cùng.” Người kia mỉm cười với ý tứ rất sâu xa, “Chưa nghe chuyện gì sao? Lão gia nhà họ Tiêu đang chuẩn bị chia tài sản, Thượng Duy lúc này đúng là có lợi thế rất lớn…”
Ngữ khí của người bình luận thoải mái nói: “Vụ này đủ để viết vào chuyên mục những cuộc đại chiến thu mua trong sách giáo khoa nhỉ?” Thế nhưng chỉ người trong cuộc mới biết quá trình gian khổ cỡ nào. Trước khi tiến vào vòng hai. Thượng Duy và Quang Khoa ngang hàng nhau, tới vòng cạnh tranh cuối cùng, chiến thắng của Thượng Duy bất ngờ biết bao!
Mặc dù Thượng Duy ra giá cao hơn Quang Khoa nhưng tập đoàn Quảng Xương vẫn có khuynh hướng hợp tác sâu rộng và nồng nàn với Quang Khoa hơn.
Giây phút cuối cùng, người chiến thắng trong vụ thu mua Quảng Xương là một người thanh niên còn rất trẻ, trong cuộc họp của hội đồng quản trị mọi người đều có vẻ tâm phục khẩu phục: “Vì sao Thượng Duy biết được cái giá 20% là đầu tư mạo hiểm hay là giá cao? Là vì cái mà họ nhìn trúng chính là giá trị chiến lược của Quảng Xương, họ hiểu rõ rằng nếu thu mua được Quảng Xương là thực hiện hóa mục đích làm vững chắc sản nghiệp của họ. Còn điều Quang Khoa nhìn trúng lại là giá trị vật chất, cho nên có thể nói mục đích của hai công ty này là hoàn toàn khác nhau!”
Có người lẩm bẩm: “Phương tổng của Quang Khoa cũng rất giỏi giang mà.”
“Không sai, sếp tổng của cả hai bên đều rất xuất sắc. Nhưng hai người hãy nhìn vào mức giá mà hai bên đặt ra đi, Tiêu Trí Viễn dám đưa ra mức giá này chứng tỏ thực lực mà Thượng Duy của anh ta nắm trong tay vượt xa Quang Khoa của Phương Gia Lăng. Trong tình thế như vậy, nếu là các anh, các anh sẽ tin vào lời hứa suông hay là hành động hàng thật giá thật?” Ngữ khí của người đó chậm lại, “Nói cách khác, bằng