Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1211 lượt.

ho phụ nữ vào trước.
“Trước giờ tôi luôn không thích giới truyền thông bới móc đời tư của người khác rồi đưa lên mặt báo!” Tử Quan bình thản nói “Có điều bây giờ không sao là tốt rồi.”
Ánh mắt Phương Gia Lăng hướng lên bề mặt trơn nhẵn sạch sẽ của cửa thang máy, cô uống một ngụm cà phê lớn, chiếc cốc giấy che đi hơn nửa khuôn mặt cô, nhưng ngữ khí của cô rất bình thường, không hề gợn sóng.
“Cô nghĩ thế thật hay là giả vờ?” Anh bỗng nhiên không muốn tha cho cô dễ dàng như thế, nghiêng mặt sang, hỏi với vẻ cực kì nghiêm túc.
“Với tư cách là nhân viên của Quang Khoa, tôi lựa chọn tin vào thông báo mà công ty đã đưa ra.” Tử Quan cười lanh lợi, thang máy dừng lại, cửa mở ra. Cô bước ra một nửa rồi quay đầu lại nói “Tôi đến nơi rồi, tạm biệt nhé, sếp Phương.”
Câu trả lời của Tang Tử Quan đúng là không chê vào đâu được, nhưng không phải anh không nghe ra câu trả lời đó của cô chỉ là trả lời cho có lệ
Phương Gia Lăng nhìn bóng lưng cô, uống thêm một ngụm cà phê nữa rồi vươn đầu lưỡi liếm mấy giọt cà phê nhiều sữa còn vương trên môi, đây là một tách cà phê mocha . Trước nay anh đều không thích cho thêm bất cứ thứ gì vào cà phê, đặc biệt là đường và sữa, nhưng tách cà phê này bỗng nhiên làm anh nghĩ rằng vị cà phê sữa thì ra ngon hơn tưởng tượng của anh nhiều lắm. Phương Gia Lăng mỉm cười, so với vẻ cẩn trọng dè dặt bề ngoài, anh thích cái vẻ không câu nệ tiểu tiết của cô nhiều hơn.






Ngày thứ hai luôn mang theo ý nghĩa là “Busy day”, họp giao ban xong, Tử Quan kiểm tra di động, Iris đã trả lời tin nhắn: Về là tốt rồi, tối nay tôi đưa Lạc Lạc về nhà nhé?
Cô gọi lại: “Tôi tự đi đón nó, cảm ơn cô!”
Iris cười: “Đừng khách sáo. Này, cô đã liên lạc được với sếp Tiêu chưa?”
Tử Quan ngần ngừ một lát: “Chưa!”
Không cần nói thêm, thực ra trong lòng Iris đã rõ ràng, hai người này lại giận nhau nữa rồi. Cô nàng dịu dàng nói: “Sếp Tiêu hôm nay rất bận, họp suốt!”
Xe đi về phía Thành đông.
Mưa to nên Tử Quan cũng không dám chạy nhanh quá, hơn nữa, giờ tan tầm là giờ kẹt xe, trong thời gian chờ các xe phía trươc cô tắt rađio, gọi điện thoại về nhà. Cô nói với dì giúp việc vài câu rồi gọi cho Lạc Lạc.
Lạc Lạc đương nhiên là rất giận hành vi “biến mất bất ngờ” của cô, cô bé không chịu gọi một tiếng “mẹ” nào, cô đành phải nịnh nọt con gái, đồng ý sẽ đưa nó đi ăn kem thì tiểu nha đầu ấy mới bớt giận, mặt mày rạng rỡ: “Mẹ, sao mẹ vẫn chưa đến đón con nhỉ?”
“Mẹ đến ngay đây.” Quẹo vào đường Nhân Dân, đường thông thoáng hơn nhiều, Tử Quan cúp máy, liếc nhìn gương chiếu hậu, lại tiếp tục xoay vô lăng, muốn chạy sang đường xe bên phải.
Vèo một tiếng, bỗng nhiên có một chiếc xe đi với tốc độ cực nhanh lướt qua ngay sát xe cô. Tử Quan vội vàng xoay vô lăng nhưng đã không kịp nữa, cả xe rung lên một cái rồi tiếng ma sát rợn người vang lên. Đường rất trơn, xe của Tử Quan bị trượt thêm vài ba chục mét về phía trước, tiếng phanh đâm vào tai đau nhức, cơ thể cô bị dây an toàn ghìm lại, trong đầu cô trống rỗng.
Trái tim vẫn đập bình bịch mãi đến tận khi có người gõ lên cửa sổ xe, Tử Quan mới hoàn hồn lại. hạ cửa kính xe xuống đó là khuôn mặt giận đùng đùng của một chàng thanh niên, ý bảo cô xuống xe.
Tử Quan bật đèn xe lên, tìm ô xuống xe kiểm tra.
Thân xe bên phải bị tróc một mảng sơn lớn, bánh xe ma sát với mặt đường tạo ra một dải bánh xe đen sì, thấy rợn người, cô nghĩ tới đã thấy sợ hãi, may là lúc đó trên đường không có xe, nếu không chắc tên cô đã nằm chễm chệ trên mặt báo với đầu tít là: mưa xối xả tạo ra tai nạn xe liên hoàn: có X người chết, X người bị thương.
“Mẹ kiếp, cô có biết lái xe không vậy?”Người nọ đứng trước đầu xe của anh ta, giọng nói giận dữ: “Sao cô bẻ lái bất ngờ như vậy? Cô muốn chết phải không?”
Chiếc xe anh ta lái là một chiếc xe thể thao màu trắng, bây giờ chiếc xe đang dừng chình ình giữa đường, thân xe bên trái cũng bị tróc sơn.
Tử Quan thực ra không biết nhiều về xe cộ, nhưng rất trùng hợp, chiếc xe này thì cô biết, năm ngoái Tiêu Chính Bình cũng tặng cho Ninh Phi một chiếc tương tự làm quà sinh nhật, rất đắt tiền.
Tuổi anh ta không lớn, xe lại mới như thế, bị tróc một mảng sơn lớn như vậy, dù là ai cũng sẽ thấy đau lòng, tiếc của, cô không muốn cãi nhau với anh ta nên chỉ nhỏ nhẹ nói: “Tôi gọi điện thoại cho cảnh sát giao thông đến xử lý nhé?”
“Tôi đã báo rồi.” Người đó giơ tay vuốt nước trên mặt, hổn hển mắng mỏ: “Xe của tôi rất mới, hôm qua mới lấy ra dùng, bây giờ tróc sơn thế này cô có đền nổi không?”
Tử Quan trầm mặc một hồi: “Mưa to, chúng ta vào trong xe ngồi chờ được không? Trách nhiệm của ai hãy giao cho cảnh sát giao thông phân xử đi.”
“Con mẹ nó, cô định đổ tội lên đầu tôi đấy hả?” Người nọ kéo cô xềnh xệch “Tôi lái rất bình thường, cô đột nhiên bẻ lái, chẳng lẽ lại là tôi sai?”
Tử Quan cố gắng hất tay anh ta ra nhưng anh ta nắm rất chặt, cái miệng bẩn thỉu bắt đầu mắng chửi người không thương tiếc. Hôm nay cô vốn dĩ đã vừa mệt mỏi vừa bận rộn, lại bị anh ta m


XtGem Forum catalog