Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.
Bữa cơm này hai người ăn đến tận gần mười một giờ, ngoại trừ việc Tử Quan không đề cập đến cuộc sống tình cảm của mình ra thì cuộc trò chuyện cũng tính là tràn đầy niềm vui.
“Tớ lái xe đến đây, để tớ đưa cậu về.” Phương Tự ấn nút thang máy xuống tầng gara ngầm, “Cậu sống ở đâu?”
Tử Quan đọc địa chỉ, hai người vừa ra khỏi thang máy thì bước chân Phương Tự dừng lại rất đột ngột. Vẻ mặt cô nàng có chút khác thường, như thể lại phát hiện ra một điều gì đó, Tử Quan huých bạn “Sao vậy?”
“Ặc, đồ đàn ông thối!” Cô nàng bỗng nhiên sải bước tiến về phía trước, vừa đi vừa nói: “Tử Quan, tớ giúp cậu đến mắng anh ta một trận!”
Tử Quan vẫn chưa hiểu gì đã nghe thấy Phương Tự quát to: “Tiêu Trí Viễn, tên khốn nạn nhà anh!”
Ở một nơi cách đó không xa, một đôi nam nữ dừng bước, người đàn ông dáng dong dỏng cao kia quay đầu lại nhìn lướt qua, sau khi thấy người mắng mình, khóe mắt, khóe mày đều giãn ra: “Ồ? Phương Tự phải không?”
Không ngờ anh ta còn nhớ mình, cơn giận của Phương Tự càng mãnh liệt: “Đồ ngụy quân tử! Trước khi tôi đi anh còn giả bộ tìm tôi bảo muốn gặp Tử Quan để cầu hôn! Buồn nôn!”
Ở nước ngoài đã vài năm, Phương Tự bỗng cảm thấy mình mắng người ta trước bàn dân thiên hạ như vậy thật sự có chút bất lịch sự, cô nàng bèn dùng tiếng Anh chửi ầm ĩ, tiếng Anh của cô nàng lưu loát và phát âm rất chuẩn.
Tiêu Trí Viễn nghe xong cũng không tức giận gì chỉ khẽ ho một tiếng, nhìn về phía Tang Tử Quan đang đứng phía sau: “Vợ, bạn em làm sao vậy?”
Phương Tự phản ứng rất nhanh, quay đầu ngơ ngác nhìn Tử Quan: “Vợ…?”
Tử Quan chỉ cảm thấy mặt mình sắp rơi xuống đến nơi, cô mỉm cười với vẻ áy náy, khẽ nói: “Tớ quên nói cho cậu biết, tớ đã kết hôn rồi!” Nói xong cô liền kéo tay Phương Tự, “Cậu đừng hiểu lầm, người này là Iris – trợ lý của Tiêu Trí Viễn. Iris, Phương Tự là bạn đại học của tôi, xin lỗi cô, cô ấy không có ác ý gì đâu.”
Khóe môi Tiêu Trí Viễn hiện lên một nụ cười, trong gara ngầm tối tăm, ánh mắt anh vẫn đầy vẻ bình tĩnh và sáng sủa, có lẽ nghe thấy câu “Tớ quên nói cho cậu biết” của Tử Quan nên nụ cười trên khóe môi anh càng đậm hơn nữa, nhìn Phương Tự rồi hỏi: “Cô về từ bao giờ?”
Phương Tự vẫn nhìn Iris chằm chằm, biểu cảm trên mặt có phần mờ mịt, chắc là bị tình huống này làm cho mụ mẫm đầu óc. Mãi đến khi nghe thấy câu hỏi của anh mới hoàn hồn: “Vừa mới về thôi, hi hi, anh rể, chỉ là hiểu lầm thôi ạ.”
Những giấy tờ xin du học nước ngoài năm đó đều là nhờ vả Tiêu Trí Viễn mới có được, lúc này đương nhiên cô nàng phải gió chiều nào ngả chiều ấy rồi, bèn cười ha ha nói: “Hi hi, anh rể, lâu rồi không gặp, anh vẫn đẹp trai sáng sủa như hồi ấy nhỉ?” Nói xong cô nàng véo Tử Quan một cái thật đau, hạ giọng: “Cậu thật đáng chết, ngay cả tớ cũng muốn lừa sao?”
Tiêu Trí Viễn cũng không tính toán với cô nàng, chỉ nhìn Tử Quan một hồi: “Muộn rồi, chúng ta cùng về nhé?”
“Ờ, cũng được.” Tử Quan lúng túng nói, quay mặt sang Phương Tự “Hôm nào chúng ta lại hẹn tiếp.”
Iris cũng lái xe của cô ấy đi rồi, Tử Quan ngồi trên ghế phụ, xe vừa khởi động chợt nghe thấy Tiêu Trí Viễn hỏi: “Vì sao ngay cả Phương Tự cũng giấu?”
Cô không trả lời, quay đầu mỉm cười với anh: “Anh khỏe rồi hả?”
Nụ cười có phần khoa trương, nhưng trên khóe mắt tất cả đều là vẻ lấy lòng, do dự, dè dặt, Tiêu Trí Viễn đột nhiên không biết mình nên giận hay nên cười, chỉ có thể quay mặt đi, hừ lạnh một tiếng: “Phải.”
“Công việc vẫn thuận lợi chứ?” Tử Quan hỏi tiếp.
Anh tức giận nhưng vẫn cười “Tang Tử Quan, em đang quan tâm anh thật lòng à?”
Xe dừng để chờ đèn đỏ, Tử Quan không hé răng, qua thật lâu mới do dự huých cánh tay đang đặt trên vô lăng của anh một cái: “Anh đừng giận, sau này em sẽ không thế nữa.”
Đèn pha xe lúc sáng lúc tối xuyên qua lớp kính trong suốt phía trước lọt vào trong xe, vừa vặn tạo thành mấy vết lốm đốm trên lông mày Tiêu Trí Viễn, càng làm rõ nét đôi lông mày lưỡi mác, ánh mắt lạnh lùng thấy rõ nhưng rất nhanh sau đó đã biến thành ôn hòa, anh lặng lẽ thu ánh mắt lại, nói nhỏ: “Thôi, bỏ đi, anh cũng chẳng mong chờ có ngày em suy nghĩ cẩn thận.”
Ý anh là anh chẳng để tâm ư? Tử Quan nghi hoặc nhìn anh một cái, quả nhiên anh hơi nhếch môi lên, có vẻ như tâm trạng không tệ lắm
Gió đêm trên đường phố thổi đến, anh nói những lời dễ nghe như vậy, Tử Quan chợt cảm thấy bất an một cách khó hiểu.
Xe dừng, Tử Quan kéo cửa xe: “Em về đây!”
Anh rút chìa khóa xe ra, “Anh đi cùng”
“… Hôm nay anh ở lại đây sao?”
Anh đi nhanh hơn cô, hành động đã thay câu trả lời.
Nhưng họ cũng không nói gì thêm nữa, sau khi vào nhà rất ăn ý và tự giác chia ra làm hai ngả, Tử Quan đi vào phòng ngủ, Tiêu Trí Viễn đi vào phòng sách. Đến khi cô tắm rửa xong láng máng nghe thấy có tiếng người nói chuyện trong phòng khách. Tử Quan đi ra ngoài xem thì thấy Tiêu Trí Viễn đang dùng điện thoại của cô nói chuyện gì đó.
Cô vội vàng chạy lên cướp điện thoại về mình: “Anh sờ vào di động của em làm gì?”
Ánh mắt Tiêu Trí Viễn rơi vào mái tóc ướt sũng nước của cô, lại dần di chuyển xuống phía dưới,