Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.
hỉ có thể dặm hỏi như thế.
“Lạc Lạc mấy ngày nay chưa về được.” Anh bình thản nói, “Em cũng đừng lo quá, qua vài ngày nữa là ổn thôi.”
“Vài ngày nữa?” Cô có đôi chút không hiểu, hỏi lại lần nữa.
“Tử Quan, em biết mấy ngày nay anh đang bận chuyện công ty, thực sự không có thời gian nhiều, tin tức này chỉ có thể đè xuống từng chút một mà thôi.” Anh vô cùng kiên nhẫn mà giải thích, “Hai ngày nữa sau khi giải quyết xong công việc, anh sẽ xử lý, anh sẽ không còn để lại bất cứ một vấn đề nào nữa.”
Trong lúc ấy đột nhiên Tử Quan nhớ đến cái lần cô đuổi theo anh đến tận Đức Thành kia, anh sốt cao nhưng vẫn phải chống đỡ, bố trí tất thảy, khi đó anh vô cùng mỏi mệt nói với cô rằng: “…Anh không phải là vạn năng, đôi khi em có thể thông cảm cho anh được không?”
Chính vì câu nói đó mà tâm tình sốt sắng như lửa đốt của cô dần hòa hoãn hơn, cô gật đầu: “Em biết rồi.”
“Em tin anh là được rồi.” Giọng anh ẩn chứa ý cười.
“Vậy… việc đi làm của em thì sao?”
“Cứ làm như bình thường.” Anh nói, “Có điều mấy ngày nay em đừng lui tới bệnh viện nhiều quá.”
Tử Quan cúp máy, mệt mỏi rời khỏi bệnh viện, lúc chờ taxi, ánh trăng sáng rõ trên trời kéo dài cái bóng của cô ra trông như một khối cỏ lau tụ vào một chỗ. Đáy lòng cô không hiểu sao nổi lên một nỗi hận, hận dòng dõi của anh, thân phận của anh, mỗi khi cô đã quen với cuộc sống tĩnh lặng, nước chảy êm đềm thì lập tức bao cơn phong ba kéo tới… Những ngày tháng lo lắng không yên như vậy cô không biết còn kéo dài đến bao lâu nữa.
Về đến nhà gọi điện cho Lạc Lạc xong, Tử Quan không hề thấy buồn ngủ. Cô bật máy tính, gõ lên trang tìm kiếm một vài từ khóa. Hôm nay cô đã tìm không biết bao nhiêu lần rồi, cô liếc mắt qua những kết quả tìm được đều là những tin tức cặp kè với người này người nọ linh tinh của Tiêu Trí Viễn. Cô khẽ thở phào một hơi, tự an ủi bản thân là tin tức lần này cũng sẽ không khác mấy so với những lần trước…
Mấy ngày tiếp theo, Tử Quan vẫn đi làm bình thường chỉ không được gặp Lạc Lạc mà thôi. Điều đó khiến cô không khỏi nhớ nhung con bé. Mỗi tối sau khi về nhà cô đều facetime với con gái (facetime: tính năng Video Call của điện thoại di động). Bởi vì có một vườn hoa rộng rãi có thể chơi rất vui cộng thêm việc ông nội chưa từng nói một câu “Không!” với cháu gái nên Lạc Lạc cũng có vẻ khá hài lòng.
Tiêu Trí Viễn ở lại bệnh viện thêm hai ngày nữa, vì bình thường sức khỏe anh khá tốt, cho nên bác sĩ đồng ý cho anh xuất viện. Từ hôm gặp rắc rối đó, Tử Quan cũng không đến viện thăm anh nữa, nhưng ngày nào cô cũng gọi điện cho anh, nhắc anh uống thuốc, anh cũng không nhắc đến chuyện khác, không bận rộn thì chính là đang họp.
“Bao giờ Lạc Lạc mới có thể về nhà?” Cuối cùng cô vẫn phải hỏi câu này
“Đợi thêm vài ngày nữa đã.” Tiêu Trí Viễn bình thản nói, “À, hôm nay em có phải làm thêm giờ không?”
“Không” Tử Quan do dự một lát, “Nhưng có hẹn đồng nghiệp đi dạo phố”
“Cũng được.” Tiêu Trí Viễn cười nói, “Đừng về nhà muộn quá.”
Sau khi tan ca, Tử Quan đến thẳng quảng trường trung tâm, hôm nay cô hẹn người đó ở một quán món cay Tứ Xuyên để thay đổi khẩu vị, vì là nhà hàng mới mở nên khách đến rất đông, Tiểu Trịnh tốn không ít công sức mới giúp cô đặt được chỗ.
“Có phải là đi xem mắt hay không?” Cô gái trẻ có ý định thăm dò, hỏi cô với vẻ vô cùng bà tám.
Cô gõ lên trán cô nàng một cái, “Đừng nói linh tinh, là bạn học thời đại học, vừa mới về nước thôi mà.”
Tử Quan đi vào nhà hàng tới vị trí đã hẹn ngồi xuống, đang mải suy nghĩ cô và Phương Tự đã bao nhiêu năm không gặp nhau rồi nhỉ? Học xong năm thứ tư đại học, Phương Tự xin học tiếp tại một trường đại học ở nước ngoài, điểm của cô nàng khá cao, điểm thi Toelf và Gre cũng khá, rất thuận lợi mà xin được suất học bổng du học tại nước ngoài. Từ khi cô nàng đi đến giờ cũng đến bốn năm năm rồi.
Đang miên man nghĩ ngợi, vai bỗng nhiên bị người ta vỗ mạnh một cái, vừa ngoái đầu lại thì ra là Phương Tự đang cười hi hi nhìn cô: “Tang Tử Quan!”
Tử Quan chợt không biết nói gì nữa, lại uống một ngụm trà lớn, ngay cả đầu lưỡi bỏng rát cũng không cảm nhận được.
Phương Tự thấy dáng vẻ này của cô, tức giận nói: “Sớm biết như vậy chi bằng lúc đầu cậu đi nước ngoài du học luôn cùng tớ có phải hơn không? Thành tích học tập của cậu rất tốt, lúc nào cũng giành được học bổng. Anh ta… các cậu thực sự đã chia tay rồi ư? Tớ gọi anh ta là anh rể cả một năm trời…”
Thực ra, Tử Quan sinh muộn hơn cô nàng,lúc đó khi Phương Tự muốn gặp bạn trai cô, đi trên đường luôn miệng nói “Em rể” này, em rể nọ… kết quả đến lúc thấy người thật có lẽ đa bị tính cách bình thản, lãnh đạm của đối phương dọa cho sợ hãi nên một câu “em rể” cũng không thể nói ra nổi, ngược lại đổi giọng gọi là anh rể.
Tính cách của Phương Tự vẫn nóng như lửa như thế, Tử Quan cười khổ, chẳng biết nên nói gì cho đúng.
“Ê, không nói đến chuyện này nữa được không?” Cô chép miệng, tạo một biểu cảm “năn nỉ”, “Nói về bản thân cậu đi, tiếp theo có dự định gì?”