Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.
cô mặc một chiếc áo ngủ kiểu dáng phổ thông, hình như chất liệu tơ lụa, hai vai mỏng manh lộ ra, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo như ngọc, phảng phất như trên lông mi vẫn còn mấy giọt nước đọng lại. Trong nhà có bật điều hòa, lúc cô bước từ phòng tắm ra có một mùi hương ngòn ngọt tỏa ra, có lẽ là mùi hương của sữa tắm. Tiêu Trí Viễn chợt cảm thấy người nóng ran, giật mình một cái mới trả lời, “Là Phương Tự gọi tới, anh chỉ nhận điện giúp em thôi mà.”
Là Phương Tự sao? Tử Quan thoáng yên tâm hơn, cầm điện thoại đi vào phòng rồi đóng cửa đánh rầm một tiếng. Cô nằm trên giường, nghe thấy giọng nói the thé của Phương Tự “Sao cậu lại dám cắt đứt sự hoài niệm quá khứ của tớ và anh rể hả?”
“Ặc, hai người thì quá khứ gì để hoài niệm cơ chứ?”
“Sao lại không có! Con ranh này! Tớ thấy bây giờ cậu thật khá đấy, ngày xưa, chẳng biết lòng tự trọng của cậu cao tới đâu nhỉ, anh rể lấy cậu có lẽ phải chịu không ít cực khổ nhỉ?” Phương Tự càu nhàu.
Tử Quan im lặng, đúng là hồi đó cô vừa nhạy cảm lại vừa cố chấp. Sau này Tiêu Trí Viễn thường nói: “Nếu như ngay từ đầu anh kể cho em nghe bối cảnh gia đình anh, có phải em sẽ không ở bên anh nữa không?”
Gia thế của anh thật sự quá tốt, Tử Quan sợ nếu như các bạn biết, họ sẽ nghĩ cô là một cô gái ham hư vinh, ham phú quý. Vì thế những lúc gặp nhau cô đều không chịu để anh lộ diện.
Từ cổ chí kim đều nói môn đăng hộ đối, suy cho cùng nó cũng rất có đạo lý. Cô nhớ có một lần anh đưa cô đi ăn, nhà hàng đó nhìn cũng không tính là xa hoa lắm, người phục vụ nhìn cũng có vẻ khá lịch sự, chờ họ ngồi xuống liền bưng hai ly trà lên. Tử Quan rất khát, trời lại nóng nực vì vậy cô ngửa đầu lên uống.
Sắc mặt người phục vụ ngay lúc đó trở nên cực kỳ khác lạ, dường như là muốn nói gì đó, Tiêu Trí Viễn vươn tay, tự lấy từ trong khay một ly nước khác, ngửa đầu lên uống, uống xong mới chép miệng nói “Trà này hơi chát!” Lúc đó cô vẫn chẳng hiểu gì, rất lâu sau Tử Quan mới biết chén nước đó là để rửa tay, buổi tối hôm ấy cô nằm trên giường trằn trọc mãi, không phải vì cô mất mặt mà cô cảm thấy mình đúng là “già Lưu lúc mới bước vào nhà họ Giả” (tình tiết trong Hồng Lâu Mộng), thân phận khác biệt đến mức này, nếu cố chấp ở bên nhau, không chỉ có bản thân cô mà ngay cả Tiêu Trí Viễn cũng sẽ rất khổ cực. Huống hồ, anh bênh vực cô hết lần này đến lần khác càng khiến cô cảm thấy áp lực nhiều hơn.
Cô không phải chưa từng nghĩ đến từ bỏ, dù sao cũng là ở hai thế giới khác nhau, vì khoảnh khắc rung động thuở ban đầu mà kiên trì, luôn luôn là một người tiến lên, một người lùi bước. Giữa họ, người bao dung vẫn chỉ có một mình Tiêu Trí Viễn.
Đó là thời gian đẹp nhất của họ, đáng tiếc cũng chỉ có vài tháng ngắn ngủi… trên thực tế, Tử Quan đã sớm hiểu rõ, với tính cách cậu ấm có mới nới cũ của anh làm sao hai người có tương lai được chứ? Nếu như… nếu như không phải vì Lạc Lạc, họ tuyệt đối sẽ không đi tới hôn nhân, chịu đựng nhau đến tận bây giờ.
(hôm nay mình tình cờ đọc được trên fanpage Vficland, có một bạn spoil truyện này. Thực ra, nhiều lần thì cũng thành quen, cũng chẳng muốn gây war hay gì cả, chỉ có điều là tại sao người đó không nghĩ khi phát ngôn như vậy thì sẽ ảnh hưởng đến người khác thế nào, hẳn là người ta giỏi, hẳn là biết được hết mọi điều nhưng có cần phải nói toẹt ra cho bàn dân thiên hạ biết như vậy không? Nhiều chuyện không phải cái tội nhưng nhiều chuyện khiến người khác khó chịu thì cũng chẳng có gì tốt đẹp hết. Dù bạn ấy có nói thế thì nhiều người chưa đọc đến cuối cùng cũng chẳng hiểu, thực ra ai cũng có quyền tự do ngôn luận cả, song nói thế nào để người khác vừa ý thì cũng còn phải xem xét. Mình cũng chẳng tức giận gì, cũng sẽ không bao giờ làm cái chuyện ngớ ngẩn như ngừng đăng truyện hay gây war trên mạng, nếu đã đọc rồi mời click back hoặc coi như mắt điếc tai ngơ, làm ơn cho người dịch chút mặt mũi và để các bạn khác được đọc truyện đúng với nghĩa là đọc truyện online!
PS: có bạn nào thường xuyên vào fanpage vfic rồi mới vào đây đọc truyện thì cảm phiền hàng ngày tầm 7h tối vào thẳng trang này, mình không dẫn link sang facebook nữa nhé! Xin lỗi vì sự bất tiện này. Mình hứa là từ giờ ngày nào cũng có chap mới, tầm 7h là có. Thân!)
Tử Quan miễn cường cười cười: “Chuyện khi nào vậy, tớ đã quên cả rồi!”
“Con bé đáng chết này, mất công tớ nhớ kỹ mọi chuyện của cậu như vậy, cuối cùng đến khi kết hôn lại không thèm báo cho tớ một câu.” Phương Tự nghiến răng nghiến lợi, “Năm đó khi anh rể cầu hôn còn tìm tớ hỏi han vài chuyện, cậu có thấy có lỗi với tớ không?”
“… Anh ấy tìm cậu hỏi han chuyện gì?”
Những lời Phương Tự nói sau đó thực ra Tử Quan cũng không nghe được rõ ràng lắm. Bởi vì ngoài cửa sổ, mây đen ùn ùn kéo tới, một tia chớp xẹt qua rồi sấm rền ầm ĩ như muốn xé rách bầu trời, trong giây lát tiếng ầm ĩ ấy đập thẳng vào tai cô.
Tử Quan cúp máy, cuộn người vào trong chăn, cô không thể khống chế cơ thể mình bắt đầu run rẩy. Nói ra cũng thật kỳ lạ, trước đây mỗi khi thấy sấm sét