Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341233
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1233 lượt.
cô chỉ cần bế con gái đến bên cạnh, cơ thể mũm mĩm của cô bé ghé sát vào lòng cô là ngay lập tức sẽ thấy bình an.
“Trốn trong nhà, hết ngủ rồi lên mạng buôn chuyện.” Tử Quan đều trả lời như thế.
“Úi chà, lãng phí quá, lúc này đi Đại Lý là vừa xinh!” vẻ mặt Tiểu Trịnh đầy nuối tiếc, tấm tắc khen, “Cuối xuân đầu hạ, ở đó đẹp lắm nhé!”
“Thế à? Tôi già rồi cũng không có tinh thần đi chu du nữa.”
“Thôi được rồi. À, hôm nay em nhìn thấy sếp Phương!” Tiểu Trịnh nửa si mê, nửa buồn bã: “Nụ cười của sếp tươi như được mùa vậy…”
“Tươi như được mùa? Cái đó em cũng nhìn ra được hả?”
“Nói chung là tâm trạng rất tốt. Thấy em còn chủ động bắt chuyện nữa cơ.” Tiểu Trịnh si mê mỉm cười, “…Mặc dù sếp chẳng biết tên em là gì…”
Đang nói thì tiếng âm báo của hộp thư vang lên, Tử Quan xem thư đến, là văn phòng tổng giám đốc gửi email thông báo tới. Phương Gia Lăng đích thân chiêu đãi khách quý, tất cả công tác tiếp đãi đều dựa theo tiêu chuẩn hạng sang nhất. Tử Quan vừa xử lý xong thì Elle gọi điện tới, sốt ruột hỏi: “Đã xong kế hoạch chưa?”
“Xong rồi, đang định gửi lại kế hoạch cho cậu đây.”
“bữa tiệc tối nay vô cùng quan trọng, ngàn vạn lần đừng xảy ra sự cố gì nha.” Elle lại cẩn thận dặn lại lần nữa, “Không được, cậu vẫn nên bảo người gọi cho nhà hàng kia xác nhận lại lần nữa đi.”
“Được rồi.” Tử Quan đồng ý, lại tò mò hỏi: “Suy cho cùng là khách nào mà quan trọng như thế?”
“Còn có thể là ai được nữa? Bên Quảng Xương đấy!” Elle nói thẳng, “Đêm nay mời giám đốc bên đó ăn cơm. Ngày mai là họp báo công bố danh sách đấu thầu, cuối cùng thì cũng trần ai lạc định rồi, lần này bất luận thế nào tớ cũng phải bảo sếp Phương cho tớ nghỉ đông mới được.” (trần ai lạc định: sự việc trải qua nhiều biến cố cuối cùng cũng đến hồi kết)
“Cái gì mà trần ai lạc định?” Tử Quan nhíu mày, “Bên Thượng Duy không chơi nữa sao?”
“Gần như thế. Tiêu Chính Bình vẫn đang tính đi tính lại để tổ chức đại hội cổ đông mà đã được đâu, bây giờ vẫn chưa họp thì bó tay chứ còn sao nữa?” Elle hạ giọng, “Này, nói nhỏ cho cậu biết tớ đã trông thấy danh sách đấu thầu rồi, không thấy tên Thượng Duy đâu cả.”
Tử Quan cúp máy, dựa lưng vào ghế nghĩ ngợi hồi lâu.
Thực ra Tiêu Trí Viễn rất giống cha anh, dù công việc bận rộn hay gặp khó khăn gì cũng không bao giờ mang công việc về nhà, trước mặt cô và Lạc Lạc, anh lúc nào cũng có vẻ nhàn rỗi thảnh thơi. Dần dà, cô cũng nghĩ rằng không có việc gì có thể làm khó anh, lần này cũng không phải ngoại lệ.
Thật không ngờ bây giờ bởi vì sự phá rối chen ngang của anh cả mà công việc thu mua này thực sự đã bị thua… Tuy đây không phải là dự án Tiêu Trí Viễn đích thân làm chủ nhưng dù sao Thượng Duy của ngày hôm nay cũng là tâm huyết của anh, anh trước giờ luôn là người kiêu ngạo, không chịu thua kém người khác… Tử Quan nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định gọi điện cho anh.
Không ngờ anh vừa bắt máy không đợi Tử Quan mở miệng đã hỏi: “Có chuyện gì tìm anh vậy?”
“Không phải…”
“Vậy anh cúp máy, đang bận, lát nữa gọi lại.”
Giọng anh trước sau như một không mang theo bất cứ cảm xúc gì, tựa như người vừa nói chuyện điện thoại với cô là cô tổng đài viên vô cảm vậy… Tử Quan thở dài, bất đắc dĩ cúp máy.
Tan tầm là giờ cao điểm nên thường không bắt được xe, Tử Quan quyết định đợi một lúc mới đi xuống.
Lúc đứng ở vỉa hè chờ xe cô gọi điện cho Iris: “Tiêu Trí Viễn ở công ty à?”
“Phải, hôm nay sếp Tiêu phải tăng ca đến khuya… Bây giờ vẫn ở trong phòng họp chưa đi ra.”
“Anh ấy ăn cơm chưa?”
Iris chần chừ rồi mới nói: “Chờ họp xong tôi sẽ nhắc anh ấy.”
“À… Cô đừng quấy rầy anh ấy. Bây giờ tôi qua đó. Có điều tôi chưa đến phòng làm việc của anh ấy bao giờ…”
“Không sao, cô đến rồi gọi điện cho tôi, tôi xuống đón cô.”
Vì đã qua giờ tan ca nên dưới đại sảnh của Thượng Duy không còn ai nữa. Iris quả nhiên là đang đứng dưới lầu chờ cô, thấy cô cầm trong tay một túi đồ ăn lớn, cô nàng cười hỏi: “Cho sếp Tiêu hả?”
Tử Quan gật đầu, “…Hôm nay anh ấy ra sao?”
Iris có lẽ đang mải suy nghĩ về ý tứ trong câu nói của cô, rất lâu sau mới đùa giỡn nói: “Đều bình thường mà.”
Cô nàng dẫn Tử Quan vào thang máy, thỉnh thoảng cũng gặp một vài nhân viên đứng đợi thang máy, người nào cũng mệt mỏi chỉ muốn đi thật nhanh ra khỏi công ty, có chào hỏi Iris thì cũng không để ý đến Tử Quan bên cạnh.
“Tôi đã bảo không sao rồi mà. Yên tâm đi, không ai nhận ra cô đâu.” Iris đưa cô đến cửa phòng làm việc, “Sếp Tiêu vẫn ở trong đó.”
Xuyên qua lớp kính mờ, đầu tiên cô không thấy vị trí của thư ký có bất kì người nào cả, Iris đoán được suy nghĩ của cô bèn mỉm cười: “Thư ký của sếp Tiêu đã tan ca rồi. Anh ấy ở trong đó một mình.”
“Vậy tôi vào đây, cảm ơn nhé.”
Tử Quan đẩy cửa ra, đi qua phòng làm việc của thư ký mới đến phòng làm việc của Tiêu Trí Viễn. Cửa không khóa, Tử Quan đang định gõ thì bỗng nghe thấy trong phòng có tiếng nói, cái tên được nhắc tới khiến tay cô khựng lại trong không trung.
Giọng nói của Tiêu Trí Viễn có lẽ vì mệt mỏi nên rất khàn: “…Bản thảo giải thích này chấp n