XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341441

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1441 lượt.

miệng thì đã bị tiếng khóc nức nở ngoài cửa chặn lại.
Lạc Lạc đang cầm bát, ngơ ngác nhìn họ: “Papa, mẹ… hai người sẽ ly hôn ư? Hai người không cần Lạc Lạc nữa ư?”
Mắt thấy giọt nước mắt trong suốt như trân châu của con gái sắp rơi xuống, Tang Tử Quan không nhịn được bèn tiến lên ôm lấy con bé, rồi an ủi nó: “Mẹ làm sao có thể không cần Lạc Lạc? Lạc Lạc nín đi nào!”
Lạc Lạc ngẩng đầu lên nghi hoặc, hai mắt đẫm lệ liếc mắt trông thấy papa bèn khóc nấc lên: “Vậy là mẹ không cần papa nữa ư?”
Tiêu Trí Viễn dường như đang chờ đợi đáp án của câu hỏi đó thế nhưng Tang Tử Quan chỉ ôm lấy con gái rồi nhỏ nhẹ an ủi con bé, không hề đề cập đến vấn đề của papa. Ánh mắt anh lạnh dần đi, mãi đến khi Lạc Lạc ngẩng đầu lên từ trong lòng mẹ, nháy mắt với anh một cái.
Người cha trẻ tuổi bình thản mỉm cười đầy yêu chiều với cô con gái, dùng cách nói dễ hiểu nhất với nó, khẳng định chắc nịch: “Cha mẹ sẽ không ly hôn.”
Cả người Tang Tử Quan đờ ra, định nói gì đó nhưng cô lại chỉ đặt con gái vào lòng Tiêu Trí Viễn rồi nói: “Bế nó ra ngoài đi.”
Cửa phòng bếp bị đẩy ra khẽ khàng, trong phòng khách truyền đến tiếng nô đùa ồn ào của hai cha con. Trong khoảnh khắc đó, Tang Tử Quan thực sự ảo tưởng, cuộc sống của cô hiện nay êm đềm và vui vẻ như vậy. Bốn năm thoáng qua như một giấc mộng, một tay cô đặt lên bệ bếp chợt cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình đúng là nghìn lở vạn loét, nhưng vì con gái cô nhất định phải kiên trì, kiên trì mà…chắp vá lại tất cả mọi thứ.
Có lẽ đã nhận ra cuộc chiến tranh lạnh giữa cha mẹ nên Lạc Lạc tự giác đi ngủ từ rất sớm. Tang Tử Quan dọn dẹp xong thấy Tiêu Trí Viễn vẫn không có ý định muốn đi, cô nhíu mày, cầm lấy chìa khóa xe ô tô của mình.
Đấu thầu thu mua bước vào vòng hai, hai công ty đối chọi cạnh tranh với nhau ngày càng quyết liệt. Loại bước ngoặt này, dựa vào tình hình trong nước của Trung Quốc, ngay cả những bữa tiệc bên bàn rượu cũng không thể coi thường. Có điều Tiêu Trí Viễn chẳng hề quan tâm đến chuyện ấy, tối nào cũng ở nhà chơi cùng con gái, dù Tang Tử Quan có lạnh lùng với anh đến mức nào đi nữa thì mặt anh vẫn dày, vui vẻ chịu đựng.
Sự chống cự mạnh mẽ ban đầu của Tang Tử Quan đến giờ đã không còn thể hiện ra quá nhiều nữa, cô chỉ coi như không thấy anh, không nói chuyện với anh mà luôn đi ra ngoài.
“Em đi đâu?” Tiêu Trí Viễn hơi ngẩng mặt lên, lơ đãng phun ra một câu.
Tang Tử Quan cười lạnh: “Tôi đi tới một nơi mà bốn năm qua chưa từng tới. Tốt nhất là anh không nên theo tôi làm gì!”
Người đàn ông trẻ tuổi ngồi trên sofa vô cùng nhạy cảm, câu nói đó của cô dường như đã chạm phải điều cấm kỵ trong lòng anh… Biểu cảm anh đông cứng lại rồi chậm rãi cúi xuống, không hỏi thêm gì nữa.
Trên đường đi Tang Tử Quan vẫn luôn tự hỏi mình vì sao lại chọn buổi tối hôm nay để đi đến đây.
Là vì ban ngày mọi thứ quá mức rõ ràng, cô thực sự không có dũng khí đến đây sao?
Tang Tử Quan đẩy cánh cửa sắt nặng nề cổng nghĩa trang ra, lúc cô đi bước đầu tiên, cái bóng được kéo ra thật dài của cô lập tức xuất hiện bên cạnh, còn run lên nhè nhẹ nữa.
Mộ phần của Hạ Tử Mạn cô chưa tới bao giờ, điều kỳ lạ chính là cô lại có thể biết rất rõ con đường mòn quanh co khúc khuỷu này đi thế nào, cho nên không mất nhiều thời gian cô đã đứng trước mộ phần.
Chợt trong khoảnh khắc ấy, thật sự là trong khoảnh khắc ấy, mọi chuyện đã biến thành như vậy.
Chị gái cô đã tìm thấy cô, nhưng chị gái cô lại bỏ cô mà đi.
Còn cô lại có được một thứ mà cả đời này cô không thể nào ngờ tới, cô có Lạc Lạc.
Tang Tử Quan ngồi xuống, mái tóc dài của Hạ Tử Mạn trên tấm bia vừa dài vừa dày, tùy ý thả trên vai, nụ cười dịu dàng.
“Chị, em xin lỗi vì chưa bao giờ đến đây thăm chị. Từ khi chị đi em thật sự là quá bận rộn… Lạc Lạc lớn lên mỗi ngày, em rất sợ, rất sợ bản thân sẽ không chăm sóc nó thật tốt” Tang Tử Quan buồn rầu nói, “Hôm nay em tới đây là vì em đã quyết định sẽ ly hôn rồi. Em sẽ cùng Lạc Lạc rời khỏi anh ấy… Nhất định là như vậy.”
Cô nhắm hai mắt lại rồi lại bất giác ngẩng đầu lên, ánh trăng mềm mại sáng tỏ chiếu ánh sáng xuống người cô, lạnh lẽo, nhưng lại khiến người ta không thể trốn tránh. Tang Tử Quan hít thật sâu, cô biết chị gái cô sẽ không bao giờ còn có thể mở miệng nói chuyện với cô nữa, nhưng cô muốn nói ra, vẫn là như vậy… khiến người ta khó mà nói ra được.
Nếu như chị còn sống và nghe thấy những lời này từ cô em gái mà mình yêu thương nhất, chị sẽ phản ứng như thế nào nhỉ?
Tức giận? Thất vọng? Hay là bất ngờ?
Tuy nhiên Tang Tử Quan không quan tâm được nhiều đến thế, cô chỉ muốn đem những lời tự đáy lòng mình nói ra mà thôi…
“Chị, nếu như năm đó… chị biết em cũng thích Tiêu Trí Viễn, chị còn có thể ở bên anh ấy nữa không?” Cô giơ tay chạm lên khuôn mặt dịu dàng của chị gái, trong đáy lòng cô cũng đã có đáp án.
Hạ Tử Mạn luôn mạnh mẽ hơn cô, giả như… hai người đều hiểu được nỗi lòng của đối phương thì người từ bỏ trước nhất định sẽ là cô.
Đáng tiếc, cuộc đời này không cho họ được may mắn, trong lúc trở tay không kịp, cô đã vô thức đón nhậ