Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341249
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1249 lượt.
ng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hơi vênh lên của cô, anh hơi ngạc nhiên. Nếu nói trước đây Tang Tử Quan tử tế, hiền lành, thậm chí còn khá vâng lời, thì cô hiện tại mặc dù có đôi phần tiều tụy nhưng dường như có thứ gì đó trong cô đang sống lại, trên trán có cất giấu một phần cố chấp và cứng cỏi.
“Có cần tôi giúp không?” Phương Gia Lăng khéo léo nói.
“Lúc cần thiết tôi sẽ không khách sáo.” Đương nhiên Tử Quan rất khôn ngoan, “Anh biết đấy, tôi hiện nay chưa đến nỗi không còn lối thoát.”
“Đơn xin thôi việc tôi cứ giữ ở đây, một thời gian nữa trời yên bể lặng rồi, hoan nghênh cô quay lại, lúc nào cũng được.”
Mãi đến thứ Năm mới có thể hoàn tất mọi thủ tục tạm rời khỏi cương vị công tác, trong phòng tạm thời vẫn chưa ai biết sự thay đổi này. Tang Tử Quan quay lại phòng làm việc, Tiểu Trịnh đưa giấy tờ cho cô, vẫn là tính cách nhiều chuyện như thường: “Sếp, thần tượng của em gần đây từ Phương tổng đã đổi thành đối thủ không đội trời chung của ngài ấy rồi.”
“Tiêu Trí Viễn?” Cô không ngẩng đầu.
“Thật không ngờ sự phong lưu trước đây của anh ấy chỉ là hỏa mù mà thôi, lại còn đã có vợ từ lâu nữa chứ, đúng là một người đàn ông tốt.” Tiểu Trịnh nuốt nước miếng đánh ực.
“Hử? Sao em biết người ta giả vờ phong lưu?” Tang Tử Quan cười khổ.
“Chị nhìn Tiêu Chính Bình thì biết! Đó mới là phong lưu thật, lại còn làm khổ vợ con nữa chứ!”
“Được rồi, ít nhiều chuyện đi, mau mang mấy bảng biểu này ra ngoài.”
Cửa phòng làm việc bị mở ra rất khẽ, điện thoại di động của Tử Quan lại đổ chuông, cô đầu tiên là nhìn một cái, cũng may không phải là số máy mà cô thấy ghét kia, xong mới bắt máy.
“Mẹ, tối nay Lạc Lạc muốn ăn… Xương hầm.” Có lẽ là Lạc Lạc vừa mới thức giấc nên giọng nói vẫn còn có chút mơ hồ không rõ.
“Mẹ biết rồi.” Tang Tử Quan dịu dàng trả lời, “Lạc Lạc còn muốn ăn gì nữa?”
“À, buổi tối papa cũng về nhà ăn cơm!” Con bé bổ sung thêm một câu.
Tang Tử Quan im lặng một hồi, không đành lòng làm con gái thất vọng bèn nói một câu: “Ừm.”
Buổi tối đó vừa như đã qua rất lâu, lại vừa như mới chỉ là tối qua, nhiều chi tiết như vậy, cô không còn muốn nhớ lại nữa, duy nhất chỉ còn nhớ rõ câu nói cuối cùng.
Màn đêm đen kịt, cô thấy đôi môi mỏng của anh khẽ mấp máy: “Sinh cho anh một đứa bé, anh sẽ để em đi.”
Cô không thể nhẫn nhịn thêm nữa, dường như tất cả sức lực bản thân đều tích tụ lại trong bàn tay phải, nó bắt cô phải tát anh một cái.
Thực ra anh có thể tránh được nhưng anh lại không tránh. Chỉ đứng im ở đó, ở nơi sâu nhất trong đôi mắt là… một loại lạnh giá đến thấu xương, giống như… giống như anh mới chính là người bị tổn thương nặng nhất.
Dấu tay đỏ sậm của cô hiện lên mặt anh thật rõ ràng. Cô hung dữ lườm anh một cái rồi cố gắng cắn chặt môi dưới: “Tiêu Trí Viễn, anh sỉ nhục tôi bốn năm nay… Vẫn chưa đủ ư?”
Sỉ nhục, sỉ nhục… Hai từ này như đang nhảy nhót trong màng nhĩ cô. Tiêu Trí Viễn muốn mở miệng, dù là biểu hiện như một người phẫn nộ cũng được… Nhưng anh không làm được, chỉ nhìn cô chăm chú với vẻ mệt mỏi, kiệt sức.
“Anh có còn nhớ không? Lúc mới quen anh, tôi đã nói, cho dù mọi người trên thế giới này đều lừa gạt tôi thì tôi vẫn sẽ tin tưởng anh.” Cô ngẩng đầu nhìn anh, nói rõ ràng từng chữ: “Nhưng, có một câu tôi vẫn chưa bao giờ nói với anh.”
“Cảm ơn anh đã hủy đi niềm tin của tôi.”
Lúc Tang Tử Quan về đến nhà, Lạc Lạc và Tiêu Trí Viễn đều đã ở trong đó.
Trong khoảng thời gian này, thái độ của cô đối với Tiêu Trí Viễn trước sau vẫn lãnh đạm, một câu cũng không nói kể cả là ở trước mặt con gái.
Đương nhiên Lạc Lạc có thể cảm nhận được sự khác thường, cô bé cố gắng diễn một vai hòa giải thật tốt.
“Papa, papa đi giúp mẹ một chút đi, Lạc Lạc đói lắm rồi.” Con bé liều mạng đẩy papa nó vào nhà bếp, sao đó ranh ma lén lút nháy mắt với anh một cái rồi vui sướng chạy ra ngoài.
Trong phòng bếp chỉ còn lại hai người, khói bốc lên từ vung nồi áp suất tạo thành những tiếng kêu kèn kẹt. Tang Tử Quan đeo tạp dề, cẩn thận nếm một miếng canh nóng, sau đó múc ra bát, chuẩn bị cho con gái uống bát canh đầu tiên.
“Có gì cần làm giúp không?” Tiêu Trí Viễn sải bước vào, vừa đi vừa xắn tay áo.
Cô vờ như không thấy rồi bưng bát nhỏ lách qua người anh: “Lạc Lạc, uống canh trước đi.”
Đến khi cô quay lại phòng bếp, Tiêu Trí Viễn vẫn đang ở trong đó dựa lên bệ bếp, ngữ khí đầy vẻ bất đắc dĩ: “Thật sự không định nói chuyện với anh nữa sao?”
“Chẳng có gì để nói hết.” Tang Tử Quan nhếch môi, cuối cùng nói thêm: “Suy nghĩ của tôi, tôi đã nói hết với anh hôm đó rồi.”
“Mấy ngày nay em đi tìm bao nhiêu luật sư như vậy, thế mà điều đó vẫn chưa khiến em nhìn rõ hiện thực hay sao?” Trong giọng nói thản nhiên của anh cuối cùng có cả một chút kịch liệt: “Em biết anh tuyệt đối sẽ không buông tay.”
“Anh cũng biết con người tôi, chẳng có ưu điểm gì, chỉ có một điều, đó là chuyện tôi đã quyết định thì sẽ không thay đổi, cuộc hôn nhân này, tôi đã quyết định ly hôn với anh rồi.”
Tiêu Trí Viễn hơi nhíu mày, đôi môi mỏng như một thanh gươm sắc bén, nhưng vẫn chưa kịp mở