Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1250 lượt.
n ngày khiến cả thế giới của mình quay cuồng điên đảo ấy.
Khi mà Tang Tử Quan đã gần kết thúc quá trình thực tập của mình ở Thượng Duy, tình thế của công ty lúc này càng ngày càng không lạc quan, công tác tuyển dụng của bộ phận nhân sự đã ngừng lại, ai ai cũng nghĩ sự phát triển của công ty này đã rơi vào ngõ cụt, không thể quay đầu lại nữa.
Hạ Tử Mạn vẫn bận rộn như trước, mặc dù Tiêu Trí Viễn không ở văn Thành nhưng công việc của chị vẫn làm không xuể. Vì thế hai chị em không hẹn mà cùng chọn quán cà phê ngay gần công ty cho buổi hẹn cuối tuần của mình. Theo thường lệ, Tang Tử Quan chăm chú viết luận văn còn Hạ Tử Mạn thì xử lý những email được gửi đến hòm thư mình.
“Haiz, ở đây mất mạng rồi sao?” Hạ Tử Mạn nhíu mày.
Tang Tử Quan liếc nhìn máy tính mình, “Đâu phải.”
“Em cho chị mượn máy tính dùng tạm một chút.” Hạ Tử Mạn có chút sốt ruột, “Bức email này phải gửi gấp.”
Hai chị em đổi chỗ cho nhau, Tang Tử Quan ngửa đầu ra sau thả lỏng một chút, cô đang cầm cốc trà sữa lên uống một hớp thì trông thấy chị gái nhíu mày, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, chẳng biết đang nghĩ gì.
“Thật không ngờ, em còn quan tâm đến cả cổ phiếu công ty mình nữa.” Hạ Tử Mạn lơ đãng nói.
Trên màn hình cô vẫn còn đang bật trang theo dõi giá chứng khoán, trên đó, mã chứng khoán của tập đoàn công nghiệp nặng Thượng Duy vẫn bao trùm một sắc đỏ, giá dường như đã giảm đến đáy.
Tang Tử Quan không trả lời chỉ thở dài đầy phiền muộn, không biết bây giờ Tiêu Trí Viễn đang làm gì nữa. Đúng lúc cô nghĩ vậy thì điện thoại kêu tinh một tiếng, là tin nhắn của anh.
“Ngày mai cùng đi ăn tối được không?”
“Anh về rồi à?”
“Mai về đến nơi, bây giờ đang check-in.”
Cô biết là anh luôn bay lượn trên trời, có nhiều lần một ngày còn bay đến ba chuyến, cho nên đến khi khẳng định là anh đã tắt máy mới trả lời: “Bận như vậy phải chú ý sức khỏe nhé!”
Đợi đến khi gửi xong thì đã thấy chị gái nhìn mình và mỉm cười đầy ẩn ý, dùng câu nói lúc trước của cô hỏi lại cô: “Nhắn tin với người yêu hả?”
“Đâu có.” Tang Tử Quan mỉm cười giấu giếm, nói sang chuyện khác: “Máy tính của em rất chậm phải không?”
“Chị sẽ đổi cho em cái khác.” Hạ Tử Mạn cũng hơi bực, “Chờ tải một trang mà tốn đến vài phút.”
Tang Tử Quan mỉm cười áy náy, thỉnh thoảng Tiêu Trí Viễn cũng dùng máy tính của cô, cái máy này chậm đến mức khiến anh điên tiết – nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, ai bảo anh luôn quên mang máy tính bên mình cơ chứ?
Ăn tối với chị gái xong, theo lẽ thường, Tử Quan vẫn xuống xe ở trước cổng trường. Cô đi vào siêu thị trước, sau đó đổi ba trạm xe bus mới có thể đến được nhà của Tiêu Trí Viễn. Từ lần trước đến giờ, Tử Quan chưa quay lại nhà anh lần nào, chủ yếu là vì nơi này cách trung tâm thành phố quá xa, cô thật sự rất xót khoản phí đi đường. Nhưng lúc chờ xe không hiểu sao một chiếc túi nilon lại bị thủng, cà chua rơi tứ tung. Lúc thu dọn xong cô mới phát hiện tim mình đang đập thình thịch rất nhanh, cảm thấy bất an khác thường.
Sau này khi nhớ tới, rất có khả năng đó là điềm báo…
Số phận có khi luôn sai lệch như thế
Phải thẳng thắn cương trực đối diện với hiện thực tàn khốc hay là lừa mình dối người mặc kệ sự giả dối…
Đó đúng là một đề bài khó giải.
Túi lớn túi bé xách từ trên xe xuống, bảo vệ trong khu nhà ở dành cho người giàu đáng lẽ phải nghiêm nghị thì lại mỉm cười với cô, chưa hỏi han gì đã mở cửa cho cô, cười nói: “Anh Tiêu mấy ngày nay chưa thấy về.”
Trong lòng Tang Tử Quan có chút khó hiểu, bảo vệ biết cô? Biết cô tới tìm ai? Nhưng cô không nghĩ về nó quá nhiều mà đi thẳng vào bên trong khu nhà. Dãy mật khẩu đó cô đã thuộc, cửa mở ra rất nhanh, cô đi chân trần vào nhà bếp, rồi bỏ đồ đạc ra sắp xếp lại cho thuận tiện.
Dù theo như lời bảo vệ nói là mấy ngày nay Tiêu Trí Viễn không về nhà thì nhà anh vẫn sạch sẽ gọn gàng như thường. Có lẽ là do thói quen sống của anh cho nên trong phòng không có những đồ trang trí rườm rà, Tang Tử Quan nhớ tới lần đầu tiên cô bước vào đây, nơi cô ngủ chính là phòng ngủ của anh, khiến anh phải nằm ngoài phòng khách, hai phòng khách vắng vẻ cô quạnh, vì không có ai ở cho nên ngay cả giường anh cũng không trải drap.
Nhưng mọi thứ bây giờ không giống với lần đó.
Lần này phòng khách đã được trang trí, ngay cả tường cũng đã quét lại một lớp sơn màu xanh da trời, phối với chiếc giường màu trắng theo phong cách nhà vườn, so với thế giới chỉ với ba màu: xám, trắng, đen của những người đàn ông độc thân khác thì không gian này của anh thực sự ấm áp hơn nhiều.
Tang Tử Quan dựa lưng vào tường, lặng lẽ nhìn quanh khắp phòng, viền mắt cũng nóng lên.
Màu xanh da trời… là màu cô thích nhất. Người ông nuôi trước đây của cô đã bố trí căn phòng của cô thành màu xanh da trời, ông nói căn phòng này nếu được sơn như vậy sẽ biến thành một khoảng trời đất riêng biệt của cô, như vậy, cô gái nhỏ bé Tử Quan sẽ không bị bó buộc, thích gì, muốn làm gì, họ đều sẽ ủng hộ cô. Cô nhớ có một lần cô buột miệng kể chuyện này ra với anh, không ngờ anh lại nhớ kỹ như vậy.
Tang T