Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341253

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1253 lượt.

ùng sắc bén.
“Chị ơi… Chị không sao chứ?”
Tang Tử Quan tỉnh lại sau cơn thất thần, phát hiện bản thân đã thất thố khi nhìn chằm chằm hồi lâu trang bìa của tờ báo kia. Cô vội vàng trả lại cho cô em khóa dưới đó, mỉm cười nói: “Không sao!”
Đã là học kỳ cuối cùng, người thì ra nước ngoài du học, người thì cầm offer và bắt đầu đi làm, bầu không khí trong vườn trường bắt đầu có khác biệt nho nhỏ. Khoảng thời gian trước Tang Tử Quan đi tìm việc với tâm trạng không được ổn định cho lắm nhưng cuối cùng thì cô cũng đã tìm được việc làm. Công ty không lớn, nhưng đãi ngộ cũng không tệ, có thể xin ở tại ký túc xá nhân viên, lại có cả cơ hội ra nước ngoài nâng cao trình độ, cô không hề do dự mà ký hợp đồng ngay.
Bắt đầu đi làm ở công ty mới đã là khoảng tháng năm.
Trời đã bắt đầu nóng, chiều muộn thỉnh thoảng còn có những cơn mưa rào. Mưa to đến bất chợt khiến cả thành phố đều có vẻ khó khăn bất tiện, những người đi đường trở tay không kịp vội vàng trú mưa, Tang Tử Quan vô cùng may mắn, nhưng kết quả vẫn bị ướt sũng.
Mắt đã trông thấy ký túc xá chỉ còn cách hơn trăm mét, thế nhưng chiếc ô trong tay cô lại bị gãy. Tang Tử Quan không thể làm gì hơn đành phải đứng dưới mái hiên của một cửa hàng nhỏ, chỉnh lại mái tóc và bộ quần áo đã ướt đẫm từ lâu.
Bỗng nhiên có một bóng người sải bước đi tới, trong mưa gió, anh ta khoác lên người cô một chiếc áo vest rồi gần như là cưỡng ép kéo cô đến vỉa hè.
Dù không thấy rõ mặt người đó và cũng chẳng cần suy đoán, cô biết… Tiêu Trí Viễn đã trở về.
Cửa xe mở ra, anh nhét cô vào ghế lái phụ rồi bản thân thì ngồi vào ghế lái, thành thạo khởi động xe. Quần áo trên người cô ướt hết lại bị gió thổi vào, cô lạnh đến run lên, Tang Tử Quan luống cuống cởi chiếc áo vest kia ra,làm mặt lạnh, đẩy cửa định xuống xe
Cửa xe đã bị khóa. Người đàn ông trẻ tuổi không để ý đến sự kháng cự của cô, nghiêng người sang đè lên người cô, giúp cô cài dây an toàn.
Có lẽ là vì rất lâu không gặp nên ánh mắt của Tiêu Trí Viễn vô cùng quyến luyến và dịu dàng, anh nói như đang an ủi một đứa trẻ: “Đừng làm loạn, Tử Quan, chúng ta nói chuyện một chút!”
Cô giận đến run người.
Nói chuyện?
Anh cứ như vậy ép buộc cô phải “nói chuyện”.
Cô điên cuồng kéo cửa xe ra, kiên cường đưa lưng về phía Tiêu Trí Viễn, không nói một lời.
Tiêu Trí Viễn thở dài một cái chạm rãi dừng xe sát lề đường, nói từng chữ thật rõ ràng :”Tử Quan, buổi tối hôm đó là anh say. Thế nhưng giữa anh và chị gái em, thật sự chưa có chuyện gì hết, em phải tin anh.”
Động tác của Tử Quan dừng lại nhưng không khống chế được mà cười nhạt, nếu như không tận mắt trông thấy, e rằng cô sẽ tin vào những lời thành khẩn ấy của anh mất. Đáng tiếc, cô không phải người mù, tin rằng một nam một nữ ôm hôn nồng thắm như vậy mà lại “chưa có chuyện gì hết”.
“Tang Tử Quan, anh biết em không tin anh.” Tiêu Trí Viễn thăm dò thử đưa tay đặt lên bờ vai đang run lên của cô, giọng nói trầm khàn và hòa hoãn: “Nếu như là Hạ Tử Mạn giải thích với em, em có tin không?”
Tang Tử Quan nghe thấy cái tên kia, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Anh lợi dụng điều đó mà cố gắng ôm lấy hai vai cô, bắt cô quay lại đối diện mình, nhìn thẳng vào hai mắt cô, nói với vẻ thành khẩn và chắc chắn: “Chị em cũng về nước rồi. Gặp cô ấy, em sẽ hiểu rõ tất cả. Tử Quan, tin anh!”
Ánh mắt của Tiêu Trí Viễn dịu dàng đặt lên cô gái mà anh cưng chiều nhất, họ đã xa nhau đã mấy tháng trời rồi. Ngày nào anh cũng nhớ cô, nhớ cô đến mức không thể kìm lòng nổi. Biết trong khoảng thời gian này cô bị giày vò cực khổ biết bao nhưng anh chỉ có thể tự dặn bản thân phải kiên trì, đợi thời gian này qua đi, đợi đến khi có được kết quả anh sẽ lập tức trở về tìm cô, dùng hết sức mình khiến cô quay lại.
Cuối cùng cũng nhẫn nại được đến ngày này.
Nhưng Tang Tử Quan trước mặt anh… tiều tụy hơn anh nghĩ. Vốn dĩ cô đã rất gầy hiện tại ngay cả những nét đáng yêu, trẻ con trên mặt cô cũng biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một đôi mắt, to tròn u tối, trong đó chất chứa nỗi hận và đấu tranh, càng khiến anh xót xa hơn.
Anh phát hiện ra sự do dự và mềm yếu lúc này của cô vì vậy từng chút từng chút ôm cô vào lòng, nói nhỏ: “Anh nghĩ hai ngày nữa nhất định chị gái em sẽ đến tìm em. Đến lúc đó em có thể hỏi cô ấy tất cả mọi chuyện.”
Vòng ôm của anh ấm áp mà rộng rãi, hơi thở chậm rãi của anh rơi lên bờ vai Tử Quan, không hiểu sao lại khiến cô có cảm giác an toàn.
Tang Tử Quan không nói gì, từng giọt nước mắt tí tách rơi xuống, dính lên ngực áo sơmi của anh.
Thực ra… bản thân cô lưu luyến sự ấm áp của người đàn ông này biết bao! Cô nghĩ ngợi, như vậy thì, hãy cho anh thêm một cơ hội nữa đi. Nếu như… nếu như những điều anh nói là sự thực thì sao? Nhỡ đâu giữa anh và chị gái cô chưa từng xảy ra chuyện gì thì sao?
Tiêu Trí Viễn vỗ nhẹ lưng cô, thầm thì: “Tử Quan, sở dĩ anh muốn để chị gái em đến giải thích với em, là vì…như vậy sẽ càng tôn trọng cô ấy hơn. Em có thể thông cảm không?”
Dưới đáy lòng, Tử Quan vẫn cảm thấy bất an, suy nghĩ một hồi mới mở miệng “Anh nói là c


Pair of Vintage Old School Fru