Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh
Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.
thì người ta vẫn chưa kéo xe đẩy vào phòng phẫu thuật, y tá sốt ruột mà quay lại: “Tới đây, tới đây, cô này có lời muốn nói với cô.”
Tang Tử Quan lảo đảo chạy lên phía trước, cô thấy người chị đang thở bằng bình hô hấp của mình mặt mày tái nhợt, trên người chị, trên giường chị nằm chỗ nào cũng là những khoảng máu loang ra thật lớn. Cô nắm tay chị cố gắng kìm nén nước mắt, “Em ở đây, chị ơi, em ở đây!”
Hạ Tử Mạn không nói được, chỉ có thể mở miệng để hiện lên khẩu hình, rất chậm, rất lâu mới nói được: “Giúp chị… chăm sóc… em bé!”
Chị tìm kiếm bàn tay cô, sau đó nắm thật chặt, dường như dùng hết sức lực cơ thể vào việc đó, cặp mắt đen láy kia nhìn Tang Tử Quan như đang cầu khẩn, tựa như đây là tâm nguyện duy nhất còn lại trên thế gian này của chị.
Tang Tử Quan gật đầu liên tục: “Vâng! Chị, em sẽ làm! Chị, chị cũng sẽ không sao hết!”
Hạ Tử Mạn mỉm cười, không biết vì sao nụ cười này trong mắt Tử Quan lại trần ngập thù hận nhưng lại buồn thương, đẹp đẽ và kiên quyết khác thường. Chị buông lỏng bàn tay em gái ra rồi cố gắng nói một câu cuối cùng: “Con… tìm Tiêu Trí Viễn!”
Cả một buổi tối, Tang Tử Quan đều ngơ ngác ngoài ngoài phòng phẫu thuật.
Nếu như cuộc đời là một dòng sông, có lúc chảy xiết, có lúc êm đềm thì giờ khắc này, Tang Tử Quan đã hiểu rõ, đêm nay chính là thời điểm sóng dữ đang cuộn trào, từng đợt, từng đợt, vỗ vào lòng can đảm của cô khiến nó vỡ tan tành, đau đến không thể kháng cự nổi.
Trong vô thức cô đi đến bên cửa sổ, nhìn sấm chớp chợt lóe lên trên bầu trời, tiếng sấm như gõ trống, gõ đến mức muốn bầu trời rách tan. Cô không kiềm chế được mà nghĩ đến cảnh chị cô cả người đầy máu… Giao thoa, dây dưa, rồi đến cuối cùng đã không thể phân biệt rõ cái gì là hiện thực, cái gì là ảo giác nữa…
Hồi lâu sau, tiếng sấm, tiếng mưa rơi dần dần lặng lẽ biến mất, nhìn đồng hồ đã là năm giờ sáng, bác sĩ xuất hiện với vẻ mệt mỏi, tháo khẩu trang xuống, thở dài: “Là con gái, vì sinh non nên bây giờ vẫn phải ở trong lồng ấp, phải quan sát thêm hai ngày nữa. Thế nhưng, chị gái cô…”
Tang Tử Quan ngẩng đầu, nhìn bác sĩ với vẻ trông đợi: “Chị tôi… chị ấy không sao phải không?”
Bác sĩ nhìn cô gái ăn mặc như một cô sinh viên này, vì suy nghĩ, vì lo lắng mà ngồi chờ ở cửa phòng phẫu thuật từ đầu đến cuối, sắc mặt cô gần như đã chuyển thành xanh trắng. Nhưng ông lực bất tòng tâm, chỉ có thể vỗ nhẹ hai vai cô: “Hãy nén bi thương.”
Tang Tử Quan ngồi phịch xuống ghế, tiếng va chạm giữa xương sống cô và cái tựa ghế bằng nhựa vô cùng rõ ràng. Cô ôm mặt dường như đang trở về tuổi thơ, cô lặng lẽ trốn sau cửa nhìn chị cô rời đi.
Họ thay cho chị gái cô một chiếc váy màu hồng phấn thật đẹp, nhiều tầng rất mềm mại và bay bổng giống hệt như một cô công chúa nhỏ. Người phụ nữ xinh đẹp đó ôm chị gái cô, yêu chiều thơm lên má chị một cái. Sau đó họ lên xe đi mất… Chỉ còn lại một mình cô vẫn đứng như trời trồng sau cánh cửa, nhìn mãi, nhìn mãi, đến tận khi trời tối mịt, không thể nhìn thấy thứ gì nữa mới thôi.
Bây giờ, chị gái cô lại đi.
Thật là nhanh chóng.
Cô sẽ không còn được gặp lại chị nữa.
Khó khăn lắm mới có thể tỉnh lại từ dòng hồi ức, Tang Tử Quan suy nghĩ không biết tiếp theo cô phải làm thế nào đây!
Đi gặp mặt chị gái lần cuối, còn phải đến cho cảnh sát giao thông lấy lời khai, đi thăm em bé, bản thân cô… còn phải giải quyết hậu sự cho chị nữa!
“Tang Tử Quan, đây là túi xách của chị gái cô.” Có người khiến cô tỉnh lại từ một trạng thái gần như là bóng đè, “Tai nạn giao thông này chúng tôi vẫn còn phải điều tra tiếp, mấy ngày nay có thể sẽ phải liên lạc với cô bất cứ lúc nào.”
Tang Tử Quan nhận lấy, mở ra, bên trong có một túi hồ sơ,
Là giấy khám thai của tất cả các tháng từ đầu năm đến giờ, đều là tiếng nước ngoài, chắc là được làm tại nước ngoài.
Tang Tử Quan tiện tay giở giở vài tờ, trong đó, chữ kí trong phần xác nhận của người cùng đi kiểm tra, của cha đứa trẻ là nét chữ cô vô cùng quen thuộc
Đó là chữ kí của Tiêu Trí Viễn.
Tiêu Trí Viễn…
A, người đàn ông này luôn miệng thề thốt, cam đoan với cô, anh làm sao, làm sao có thể lừa gạt cô như thế?
Tang Tử Quan tuyệt vọng đến muốn khóc nhưng lại cố gắng kìm nén dòng nước mắt sắp chảy ra… Tang Tử Quan, vốn dĩ mày không nên còn một chút hy vọng nào với người đàn ông này nữa. Cô hết lần này đến lần khác nhắc nhở bản thân như vậy, dường như cô muốn giấu những lời này vào nơi yếu mềm nhất trong lòng mình. Cô nhét những thứ giấy tờ lộn xộn ấy vào trong túi, nhưng lại phát hiện điện thoại của chị gái cô lóe sáng, dường như là có một tin nhắn được gửi đến từ lâu nhưng chưa ai đọc.
Cô vẫn mở tin nhắn ra.
Trên màn hình là những con chữ của tin nhắn ấy
Cô xem xong, cả người run lẩy bẩy.
“Em đã đi tìm Tử Quan giải thích chưa? Chuyện chúng ta đã thỏa thuận anh chưa nói với cô ấy, nếu là vì muốn tốt cho cô ấy, anh muốn em có thể nghĩ ra một lý do khác hoàn hảo hơn.”
“Anh mong em có thể giải quyết nhanh chóng. Thời gian của anh có hạn. Chuyện giữa hai chúng ta, Tử Quan không cần phải biết.”
Còn