XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341255

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1255 lượt.

hị em… có phải cũng…”
Cô không thể nào nói ra miệng từ kia, trong lòng vô cùng hoảng hốt, nếu như chị ấy cũng yêu Tiêu Trí Viễn thì sao? Cô phải làm sao đây?
Tiêu Trí Viễn hiển nhiên là đoán được suy nghĩ trong lòng cô anh chỉ mím môi mỉm cười, chợt buông cô ra bắt cô rồi nhìn thẳng vào hai mắt mình, anh nói: “Phải đó, Tang Tử Quan, nếu như, anh nói là nếu như chị gái em cũng yêu anh thì sao?”
Lời này vừa thốt ra khỏi miệng anh đã thấy hối hận. Một vấn đề như vậy đối với Tang Tử Quan vừa bước vào đời, thậm chí còn có chút non nớt mà nói đúng là quá nặng nề. Một bên là người yêu, một bên là chị gái ruột, bất kể chọn lựa thế nào cô đều cảm thấy không dễ chịu.
Đúng là quan tâm quá mức mới có thể vội vã đến mức ngu xuẩn này… Tiêu Trí Viễn cười tự giễu rồi lại ôm cô vào lòng mình một lần nữa, dường như đang thề thốt: “Tử Quan, em hãy tin anh, giữa anh và chị em thật sự không có gì hết.”
Mưa rào đến nhanh mà đi cũng rất nhanh, chỉ còn những hạt mưa bay bay thỉnh thoảng rơi lên tấm kính thủy tinh mà thôi.
Tiêu Trí Viễn cũng biết lời cam đoan của mình không đủ để xóa đi tất cả mọi nghi hoặc trong lòng Tử Quan, nhưng anh không vội, bèn lái xe đưa cô đến cổng ký túc xá nhân viên, “Thay quần áo rồi đi ngủ sớm một chút.”
Tang Tử Quan gật đầu, nhưng lúc xuống xe thì dừng lại một chút, ngập ngừng hỏi một câu: “Tại sao anh biết em ở đây?”
Một câu hỏi vô cùng đơn giản nhưng lại khiến Tiêu Trí Viễn ngây người, cứng họng, chật vật khác thường.
Tay Tử Quan vẫn đặt lên cửa xe như trước, bất giác run người lên, cười khổ rồi nhẹ giọng nói: “Giờ thì em đã hiểu tại sao công việc này lại dễ kiếm đến vậy!”
Tiêu Trí Viễn nhìn bờ lưng dần khuất xa của cô, gầy yếu và mỏng manh.
Đó thực sự chính là cảm giác yêu thương ư? Anh hít một hơi thật sâu, dường như chỉ có làm vậy mới có thể xoa dịu cảm giác đau đớn dưới đáy lòng. Xe khởi động rồi rời khỏi đó, anh bóp trán, nhưng trong lòng không kìm nổi mà nghĩ ngợi rốt cuộc thế nào mới là tình yêu?
Lo được lo mất, ý muốn chiếm hữu hay là không thể chống lại được?
Nếu đây là yêu thì anh thực sự đã lún vào quá sâu, quá sâu rồi…
Tang Tử Quan về phòng thay bộ quần áo ướt kia ra rồi cố gắng đè nén sự hoảng loạn trong lòng mình, ngồi lên sofa xem TV.
Từng hình ảnh vẫn nối đuôi nhau hiện ra, từng nhân vật hiện lên trước mắt nhưng cô lại không biết đến cùng là TV đang nói gì, đầu óc cô lộn xộn, chỉ nhiều lần nhớ tới câu nói kia của Tiêu Trí Viễn: “Gặp chị gái em, em sẽ hiểu tất cả.”
Chị cô đã trở về thật ư? Chị ấy sẽ nói với cô điều gì đây? Tử Quan mím môi, trong lòng vô cùng thấp thỏm lo âu. Những tiếng động phụt phụt từ nồi cơm điện phát ra cuối cùng cũng làm rời lực chú ý của cô, Tử Quan đi tới rút phích cắm ra, điện thoại liền reo lên.
Cái tên nhấp nháy kia là chị gái cô.
Cô hít sâu một hơi mới có đủ dũng khí bắt máy, gọi một tiếng “Chị”
Không ngờ đầu dây bên kia vô cùng ầm ĩ, có một giọng nam xa lạ vội vàng nói: “Tang Tử Quan phải không? Đây là xe cấp cứu của bệnh viện Tân Hoa. Chị gái cô bị tai nạn, lập tức phải đến bệnh viện cấp cứu, mời cô lập tức đến làm thủ tục.”
Tang Tử Quan run lên hai giây rồi cảm thấy chân mình như mềm nhũn ra, miễn cưỡng dựa vào bàn để đứng thẳng người: “Tôi… sẽ đến đó ngay. Chị gái tôi có sao không?”
“Cô ấy và cả cái thai trong bụng đều rất nguy hiểm.”
Điện thoại bị ngắt luôn.
Tang Tử Quan mặc áo rồi ra ngoài đường gọi xe, trái tim cô vẫn đập cực nhanh, dường như chỉ cần chậm lại một giây cũng sẽ không chịu nổi mà nổ tung. Cô vào ghế hàng ghế sau trên xe taxi, giục tài xế hết lần này đến lần khác: “Xin hãy đi nhanh hơn!”
Có lẽ là thông cảm cho cô gái trẻ này nên tài xế cũng không nói gì, chỉ là lúc chờ tắc đường bèn bất đắc dĩ nói: “Cô à, ở đây chỉ cần đi bộ hai phút là tới bệnh viện, hay là cô xuống xe đi bộ vậy?”
Tang Tử Quan gật đầu, lúc tìm tiền trong túi áo tay cô vẫn không khống chế được mà run lẩy bẩy. Trời âm u, từng vầng mây đen đè lên bầu trời, nặng nề đến mức không thể thở nổi, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể mưa xuống. Cô đứng trên dòng xe cộ, chạy xuyên qua lối đi dành cho người đi bộ, vừa đến cửa phòng cấp cứu thì đã trông thấy Tiêu Trí Viễn đứng chờ ở cửa.
Y tá, bác sĩ khiêng bệnh nhân từ trên cáng xuống, trong đó có một người không nhịn được đẩy đẩy Tử Quan: “Phiền tránh ra một chút, cấp cứu.”
“Cô ấy là chị gái tôi.” Tang Tử Quan hoảng hốt nói một câu như vậy, nhưng âm lượng quá nhỏ, không ai nghe thấy.
Nhưng người nằm trên cáng không còn nằm im nữa mà giật giật người, dường như cảm nhận được điều gì đó.
“Chị…” Tử Quan hô lớn, cô không dám ngăn cản việc cấp cứu nên chỉ có thể kéo tay bác sĩ: “Tôi là em gái của bệnh nhân, chị gái tôi, chị ấy thế nào rồi?”
“Chị gái cô mang thai tám tháng rồi, tình huống lúc này rất nguy hiểm, phải phẫu thuật ngay lập tức.” Bác sĩ kéo tay Tang Tử Quan, ngữ điệu đầy an ủi, “Cô kí tên làm thủ tục đi, chúng tôi sẽ cố gắng.”
Tang Tử Quan gật đầu lia lịa, nhắc nhở mình phải tỉnh táo hết lần này đến lần khác. Lúc cô định mở miệng hỏi