Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1259 lượt.
tin nhắn trả lời cuối cùng của chị gái cô là: “Em đã đi tìm nó.”
Máu trong người cô lúc này đông cứng lại, từng ngón tay cô cứng đờ như một thanh sắt. Hô hấp của Tang Tử Quan lúc nhanh lúc chậm, dường như trong miệng cô là thứ gì đó đắng chát.
Thì ra đây là mùi vị của tình yêu!
Tình yêu của Tiêu Trí Viễn, tình yêu thật sự, tình yêu kinh khủng.
Cô nên thụ sủng nhược kinh thế nào đây?
“Tử Quan!”
Giọng nói phía sau thật là quen thuộc, nhưng cô lại cảm thấy nó thật buồn nôn, Tang Tử Quan nắm chặt hai bàn tay thành nắm đấm, chỉ có làm vậy cô mới có thể khống chế bản thân không xông lên liều mạng sống chết với anh.
“Chuyện của Tử Mạn anh vừa mới biết, em… đừng quá đau buồn.” Có lẽ nhìn ra sự quái dị trên mặt cô, Tiêu Trí Viễn dừng bước: “Tử Quan, em…”
Tang Tử Quan ném chiếc túi xách đang cầm trong tay về phía anh, giấy tờ, điện thoại di động, tiền, chìa khóa… rào rào rơi ra. Cô khàn giọng hét lên với anh: “Chị ấy đã mang thai con của anh, thế mà anh còn ép chị ấy đến nói dối tôi ư?”
Có lẽ bị những lời này của cô dọa nên sắc mặt Tiêu Trí Viễn bỗng chốc trắng bệch, trong mắt là sự hoảng hốt và khó tin.
“Cô ấy nói là… là con của anh ư?” Anh hỏi lại.
“Anh có phải là con người không?!” Tang Tử Quan lùi về sau từng bước, giọng nói càng ngày càng nhỏ: “Tiêu Trí Viễn, anh có phải là con người không?”
“Không sao hết.” Sau khi họ đối mặt nhau khá lâu, Tang Tử Quan chợt cười phá lên, “Không sao hết. Bây giờ đứa bé là của tôi, con của chị tôi sẽ nuôi lớn. Tiêu Trí Viễn, tôi thề cả đời này của tôi, chúng tôi sẽ không có một chút quan hệ nào với anh hết.”
Cô chậm rãi ngồi xuống, thu dọn hết những di vật của chị cô trên mặt đất. Thực ra, đồ đạc không tính là nhiều nhưng đủ để cô tốn mất hơn mười phút, có thể là vì tâm trí hoảng loạn, nên có vài thứ nhặt mãi mà không được.
Tiêu Trí Viễn vẫn nhìn cô như thế, ánh mắt có vẻ hoảng loạn, rõ ràng anh nhìn cô thế nhưng lại như nhìn ra bầu trời, mãi đến khi cô đứng lên đi mất anh mới sải bước tới, vội vàng nắm chặt lấy tay cô, nói rất nhỏ: “Tử Quan.”
Tang Tử Quan xoay người, đối mặt với người đàn ông cô đã từng yêu.
“Chỉ thiếu một chút nữa, chỉ thiếu một chút nữa là tôi nhất định sẽ quay về bên cạnh anh, bởi vì chị gái tôi rất nhanh sẽ tìm được tôi, giải thích với tôi rằng giữa anh và chị ấy chỉ là hiểu lầm, chị ấy mang thai đứa con của người khác… Tin nhắn cuối cùng chị ấy gửi cho anh chính là để anh yên tâm. Thế nhưng, Tiêu Trí Viễn, chỉ là thiếu một chút đó nên chị ấy mới xảy ra tai nạn xe.” Tang Tử Quan sụt sịt mũi: “Anh có đắc ý không? Anh có vui vẻ không? Anh nghĩ… anh đối xử với chị tôi như vậy chính là anh yêu tôi à?”
Cô dùng từng ngón tay, từng ngón tay tách bàn tay của anh ra, nụ cười trên môi đã vỡ vụn đến không còn hình dạng: “Tiêu Trí Viễn, anh đánh giá tôi quá cao rồi. Tôi không gánh vác được tình yêu ấy của anh.”
Cuối cùng anh không giải thích gì thêm nữa, cuối cùng anh vẫn không thể giữ cô lại, mắt mở to nhìn Tang Tử Quan rời đi khỏi tầm mắt mình, nhưng anh lại không thể làm gì được.
Y tá dẫn Tang Tử Quan đến xem em bé, nhưng thang máy chậm chạp chưa lên đến nơi.
“Hay là chúng ta đi cầu thang bộ?” Huyệt thái dương của Tang Tử Quan đột nhiên giật giật, cô chỉ cảm thấy bản thân sắp không chờ nổi nữa.
“Cô không sao chứ?” Y tá nhìn sắc mặt Tang Tử Quan, “Tình hình của em bé hiện nay khá tốt, cô đừng lo lắng quá.”
Tang Tử Quan mỉm cười đầy miễn cưỡng, leo được lên đến bậc thang cuối cùng, bước chân cô bỗng nhiên hẫng một bậc, cô phải dừng lại vịn vào cầu thang.
“Cô có phải bị tụt huyết áp không?” Y tá đỡ lấy Tang Tử Quan, “Có muốn ngồi xuống không?”
Giọng nói của cô y tá lúc xa lúc gần, Tang Tử Quan nghiêng đầu nhìn cô ta một cái dường như là muốn xác nhận âm thanh phát ra từ đâu nhưng cuối lại đứng không vững, một cơn choáng váng kéo đến, trước mắt cô lại một màu đen nặng nè, u tối.
Khi Tang Tử Quan tỉnh lại, trong phòng bệnh không phải chỉ có mình cô.
Bác sĩ vẫn đứng bên giường ghi chép, dường như đã biết những chuyện cô vừa trải qua nên cũng đôi chút thông cảm: “Cô gái, cô bị tụt huyết áp, bị cảm nên hơi sốt, không sao đâu.” Ông cúi người vỗ vai cô :”Trước hết phải tĩnh dưỡng thật tốt những chuyện khác bạn trai cô đã lo liệu hết rồi, phải kiên cường lên.”
Không biết danh từ kia đã tác động đến Tang Tử Quan như thế nào, cô đột nhiên gào lên: “Tôi không có bạn trai.”
Bác sĩ giật mình, sợ làm kích động đến tâm trạng cô nên nói luôn: “Được rồi, được rồi, cô nghỉ ngơi cho tốt đi.”
“Em bé khi nào mới có thể xuất viện?” Tang Tử Quan hỏi luôn: “Bác sĩ, chờ xử lý xong chuyện của chị tôi, tôi muốn nhanh chóng đưa nó đi.”
“Vài ngày nữa thôi.” Ngữ khí bác sĩ mơ hồ, “Cô biết đấy, chị cô sinh non nên phải theo dõi thêm.”
Trong phòng bệnh lại trở nên yên tĩnh.
Tang Tử Quan ép bản thân phải nhắm mắt lại, nằm một hồi, thấy bản thân đã có một chút sức lực bèn ngồi dậy. Đi bước nào cũng như đang bước trên mây, cô chậm rãi đi đến cửa phòng bệnh, đẩy mạnh cửa ra.
Trên hành lang chỉ có một bóng d