Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1261 lượt.

áng cao gầy nhưng cô liêu, đứng rất im lặng không tiến lên và cũng không bỏ đi.
Nhưng cô không nhìn người đó, đi thẳng đến phòng y tá.
Rõ ràng là chỉ có hai ba tiếng không gặp vạy mà anh tiều tụy đi rất nhiều, giọng nói khàn đặc, “Tang Tử Quan.”
Cô xua xua tay, ý bảo chẳng có gì để nói.
Anh sải chân bước đến, hung dữ chặn cô ở cửa.
Mùi thuốc lá nồng nặc… Người này dường như không còn là Tiêu Trí Viễn trong ấn tượng của cô nữa. Tang Tử Quan cũng không lùi bước, chỉ hơi nghiêng mặt vuốt tóc, phun ra một chút, “Cút đi.”
Anh không buông cô ra, cầm tay kéo cô trở lại phòng bệnh, “Em không được đi đâu hết.”
Cô muốn tránh khỏi anh nhưng bàn tay anh có lực mà kiên định, không chịu buông tha cô.
Tang Tử Quan không thoát ra được, viền mắt đã đỏ lên, ánh mắt quật cường mà phẫn nộ, giống như một con thú nhỏ bất cứ giá nào cũng có thể liều mạng, căm hận như muốn xông lên cắn xé.
“Tang Tử Quan, em không muốn nhìn em bé sao?”
Chỉ một câu nói đơn giản của Tiêu Trí Viễn cũng có thể khiến Tang Tử Quan trở nên bình tĩnh hơn. Anh dựa vào đó ôm cô đặt lên giường, cúi người nói: “Em hãy cứ nằm im ở đây anh bảo bác sĩ mang đứa bé đến cho em.” Anh dừng một chút, ánh mắt thâm sâu khó lường, “nếu em dám đi, anh dám đảm bảo cả đời này em sẽ không thấy được con bé.”
Y tá thực sự bế em bé tới.
Đây là lần đầu tiên Tang Tử Quan nhìn thấy cháu ngoại may mắn được sống sót của mình. Con bé vẫn nằm trong lồng giữ ấm, im lặng cuộn tròn người, da thịt màu hồng phấn, da mặt hơi nhăn nheo, nhỏ đến không thể nhỏ hơn, cô cúi đầu xuống nhìn thật lâu, thật lâu, lâu đến mức trái tim vốn luôn lo lắng giận dữ của mình cuối cùng cũng trở nên bình tĩnh, mềm mại hơn.
Cô nhìn y tá đứng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Tôi có thể sờ nó không?”
Y tá mỉm cười: “Nhẹ tay thôi, đừng đánh thức nó.”
Tang Tử Quan liền cẩn thận đưa tay ra, chạm lên gương mặt bé gái.
“Hừ… đừng chạm lên mặt con bé, nó sẽ chảy dãi đó.” Y tá ngăn cô nàng không hề có kinh nghiệm này lại, Tang Tử Quan vội vàng chuyển tay đi, sờ lên cánh tay rất mềm mại của cháu gái.
Dường như bé gái đã bị đánh thức, giật mình rồi động đậy cánh tay, động tác đó đã nhẹ nhàng đánh thức sâu thẳm trái tim Tử Quan, khoảnh khắc ấy dường như tất cả mọi u uất trong lòng cô đều đã tan biến.
Từ hôm nay trở đi, cô chính là chỗ dựa duy nhất của tiểu sinh mệnh này! Tang Tử Quan nhìn đứa trẻ ở xa xa nhưng vô cùng đang yêu kia không chớp mắt, trong lúc ấy, tất cả tuyệt vọng và bi thương đã qua đều biến mất dạng.
Tang Tử Quan, mày còn có cô bé này, mày phải kiên cường lên.
Cuối cùng cô nhẹ nhàng thu tay về, lưu luyến đứng thẳng dậy, nói với y tá: “Cảm ơn cô.”
Y tá bế em bé rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn hai người, Tiêu Trí Viễn nhìn sắc mặt dần hòa hoãn của cô liền thở phào nhẹ nhõm, có lẽ là vì muốn để cô yên tĩnh nghỉ ngơi nên anh không nói gì nữa mà xoay người định đi.
“Chờ chút.” Tang Tử Quan gọi anh lại, “Chúng ta nói chuyện cho rõ ràng đi.”
Anh ngồi lên sofa, mười ngón tay đặt lên đầu gối, yên lặng nhìn cô.
“Tiêu Trí Viễn, ngay từ đầu anh đã không muốn đứa con này, phải không?” Tang Tử Quan cố gắng bắt mình phải bình tĩnh và hòa hoãn: “Tôi sẽ nuôi nó, coi nó như chính con gái mình.”
“Giữa anh và chị gái tôi có chuyện gì, tôi không còn muốn biết nữa.” Tang Tử Quan vô thức giắt lọn tóc rơi xuống mặt vào mang tai, “Còn chuyện giữa hai chúng ta, cả đời này tôi cũng không muốn nhắc lại. Cứ như vậy đi, sau này… chúng ta đừng gặp nhau nữa.”
Anh mỉm cười mà không nói gì, nụ cười mím môi thật nhạt, ánh sáng rực rỡ như sao đêm ở một nơi sâu trong đáy mắt đã tắt ngúm.
“Tang Tử Quan, em là một cô sinh viên vừa mới tốt nghiệp đại học, em nghĩ em có bản lĩnh gì để nuôi sống một đứa trẻ?” Anh lạnh lùng nói, “Em mang nó đến ở ký túc xá cho nhân viên ư? Một tháng tiền lương thực tập của em là bao nhiêu nào?”
Anh nói không hề dễ nghe, Tang Tử Quan cắn môi, nhất thời không đáp trả được.
Dường như trông thấy vẻ mặt ấy của cô, ngữ khí Tiêu Trí Viễn dịu dàng hơn một chút, “Tử Quan, rất nhiều chuyện không phải em hứng lên nhất thời là có thể giải quyết được.”
“Tiêu Trí Viễn, tôi không có cha mẹ từ nhỏ đến lớn cũng vẫn sống được, bây giờ con bé có tôi, sao mà tôi không nuôi nổi nó chứ?” Tang Tử Quan lại ngẩng đầu lên lần nữa, trên mặt là sự quật cường rất lớn, giọng nói cũng cao vút: “Nếu tôi đã quyết định nuôi nó, sao anh có thể nói tôi hứng lên nhất thời được?”
“Vậy em nói cho anh biết, con gái của Tiêu Trí Viễn anh, em dựa vào đâu mà mang nó đi? Để nó theo em sống cực khổ?” Anh vẻ mặt vô cảm, từng lời phun ra từ đôi môi mỏng kia đều như một lưỡi dao sắc nhọn, “Em dựa vào đâu, Tang Tử Quan?”
“Đứa bé là của tôi!” Tang Tử Quan phẫn nộ ngay cả câu cú cũng không hoàn chỉnh : ”Tiêu Trí Viễn, anh không có tư cách!”
Anh vẻ mặt không đổi nhìn cô, khàn giọng: “Tang Tử Quan, chúng ta có thể cả đời này không gặp nhau, anh thề sẽ không đi tìm em, chỉ có điều em vĩnh viễn đừng bao giờ nghĩ đến có thể gặp lại con bé!”
Tay Tử Quan nắm thành đấm rồi lại thả