Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341256

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1256 lượt.

lỏng, lườm anh thật sắc, viền mắt đã đỏ ửng nhưng không thể thốt ra một câu.
“Em định hỏi vì sao phải không?” Tiêu Trí Viễn lùi vào ghế sofa, vẻ mặt lãnh đạm :”Nếu đó là con gái anh, tất nhiên sẽ mang họ Tiêu, sau này anh kết hôn nó sẽ có mẹ thật sự, em cũng chẳng cần suy nghĩ gì, Tang Tử Quan.”
Anh nói không nhanh nhưng lại vô cùng chăm chú nắm bắt từng chút biến hóa trong tâm tình cô, sự kiên cường ban đầu giờ đã không còn nữa, anh biết… cô suy cho cùng cũng vẫn chỉ là một cô gái mới vào đời mà thôi. Cô không có năng lực xử lý những chuyện rắc rối như vậy, sự quyết đoán cũng vô cùng yếu ớt.
Dù là rất yêu cô, anh cũng chỉ có thể ép buộc cô từng bước một như vậy.
Nếu anh không cẩn thận bước từng bước một, anh biết, anh sẽ mất cô mãi mãi.
“Đứa bé là của tôi, Tiêu Trí Viễn, anh đừng ép tôi nữa.” Tang Tử Quan thì thào, “là chị tôi giao lại cho tôi.”
Anh đứng lên từ trên cao nhìn xuống, “Tang Tử Quan, tôi nói lần cuối, từ nay về sau chúng ta không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hậu sự của chị em tôi sẽ lo liệu thật tốt, còn em, hãy mau chóng quên đứa bé này đi.”
Anh xoay người định rời đi
Nhưng mới chỉ bước được một bước đã bị Tang Tử Quan níu lấy vạt áo: “Tiêu Trí Viễn! Con bé là chị tôi giao cho tôi!”
Anh dừng bước, hất tay cô ra, vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn: “Cô muốn nuôi nó ư?”
Tang Tử Quan ngẩng đầu, cơ thể run lên, đờ đẫn gật một cái.
“Tôi bày cách này cho cô.” Tiêu Trí Viễn cúi đầu thở dài, cố gắng kiềm chế ý muốn xoa lên gương mặt cô.
MắtTử Quan sáng ngời, cô trông thấy anh muốn gỡ tay cô ra, rõ ràng là muốn bỏ đi nhưng cô vẫn cố gắng mặc kệ.
Anh không thấy được nỗi niềm ấy của cô, trong giây phút đó, anh hạ quyết tâm, giơ tay ra nâng cằm cô lên, khẽ chạm trán mình vào trán cô.
“Lấy anh, cùng anh nuôi lớn đứa trẻ đó.”
Im lặng thật lâu, cô nhìn anh, ánh mắt không tiếng động mà trở nên lạnh lẽo, thì thào “Tôi vẫn không tin… Vì sao?”
Là vì anh quá yêu cô sao?
A… Đến ngày hôm nay, cô sớm đã không còn tin vào từ “yêu” ấy nữa…
“Em đang đợi một lời giải thích ổn thỏa sao?” Tiêu Trí Viễn cố gắng nâng cằm cô lên, dần dần mặt anh không còn cảm xúc nào nữa, “Hội đồng quản trị của Thượng Duy sắp tuyên cha anh trở thành tổng giám đốc điều hành chính thức của Thượng Duy… Anh cần gia tăng niềm tin của cha , anh có gia đình cũng có nghĩa là đã hiểu những trách nhiệm mà bản thân cần gánh vác. Có em và đứa con này, anh sẽ không cần lo lắng đến chuyện ấy nữa.”
“Điều này em có tin không?”
Cô cần tìm một lý do để thuyết phục bản thân tin rằng giữa cô và anh chỉ là giao dịch mà thôi, cho nên Tang Tử Quan không suy nghĩ nhiều mà gật đầu luôn.
Hai trái tim cùng rơi xuống đáy vực, chẳng hề có sự vui sướng hay ngọt ngào nào hết.
Trong một ngày xảy ra biết bao nhiêu chuyện, dường như tất cả chỉ là một vết thương không bao giờ khép miệng, họ đã cùng nhau đồng tâm hiệp lực dùng hết lớp băng gạc này đến lớp băng gạc khác để băng bó lại, bên trong thì thối rữa mục ruỗng thế nhưng bên ngoài lại như không hề xảy ra chuyện gì.
Bên cạnh truyền đến tiếng khóc gián đoạn của trẻ con, bỗng trong lúc ấy, Tử Quan và Tiêu Trí Viễn không hẹn mà cùng ý thức được, những dự tính của bản thân họ với cuộc sống này đã thực sự bị phá vỡ hoàn toàn.
Từ một cô sinh viên mới ra trường biến thành bà mẹ trẻ, điều đó khiến Tang Tử Quan trở tay không kịp.
Cô xin nghỉ việc, ra khỏi ký túc xá nhân viên, bước vào căn nhà mà Tiêu Trí Viễn đã chuẩn bị tốt cho mình.
Căn nhà đó có hai phòng thông nhau, tầm nhìn trống vắng, mỗi thứ đồ đạc trong nhà đều vô cùng phù hợp với cuộc sống của đôi vợ chồng mới cưới, Tiêu Trí Viễn mời một cô y tá chuyên nghiệp để chăm sóc đứa bé, còn bản thân anh từ chối tất cả các buổi xã giao, hàng ngày đều về nhà đúng giờ, cùng Tang Tử Quan chăm sóc con gái.
Có thể là vì sinh non nên sức khỏe em bé không được tốt lắm, luôn bị bệnh, ăn không nhiều, ngủ không ngon thường tỉnh dậy lúc nửa đêm rồi khóc nháo.. Tang Tử Quan dù sao cũng chỉ là một cô gái trẻ, đối diện với đứa bé sơ sinh mềm mại đến mức ngay cả khớp xương cũng yếu ớt kia dù đã vô cùng nỗ lực học tập cách chăm sóc trẻ con nhưng cuối cùng bản than cô vẫn phải chịu một áp lực khá lớn, vài lần còn vào nhà WC lén lút khóc trộm.
Lần đó Tiêu Trí Viễn làm việc đến nửa đêm vẫn chưa đi ngủ, đi qua phòng ngủ xem con gái nhưng lại phát hiện Tang Tử Quan không có ở đó. Đèn đầu giường vẫn bật, chăn đệm lộn xộn, chứng tỏ cô mới rời khỏi chưa bao lâu.
Tiêu Trí Viễn ra phòng khách chợt nhìn thấy nhà vệ sinh bật đèn, còn loáng thoáng có tiếng khóc nức nở nữa.
Anh do dự một lát rồi tiến tới gõ cửa.
Tang Tử Quan rất nhanh đi ra ngoài, thần thái trấn tĩnh, chỉ có viền mắt hơi đỏ đã ít nhiều bộc lộ tâm trạng cô, cô chỉ nhìn anh một cái rồi lách người muốn đi.
“Sắp đến một trăm ngày rồi, anh muốn mang con về nói chuyện với cha .”
Tiêu Trí Viễn đứng trong chỗ tối, cửa sổ dẫn ra cảnh đêm tràn đầy sắc màu bên ngoài khiến khuôn mặt cũng sáng lên vài phần.
Tối tăm và khó nắm bắt. Anh hôm nay đứng đối diện với Tử Q


Old school Swatch Watches