80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1262 lượt.

uan, không còn cách biểu lộ như trước kia nữa, anh bây giờ chỉ còn là một người sống nội tâm, âm trầm và khó hiểu.
“Chuyện đi đăng kí cũng kéo dài đến tận bây giờ rồi, em chừng nào thì mới chuẩn bị xong?”
Tang Tử Quan dường như hoàn toàn tỉnh táo, xoa xoa đôi mắt nhức mỏi, mỉm cười áy náy: “Đúng vậy, còn việc đi đăng kí nữa nhỉ… Con bé ốm suốt, tôi cũng quên mất.”
“Vậy ngày mai nhé.” Tiêu Trí Viễn hờ hững nói rồi đưa tay lau đi giọt lệ vẫn còn đọng trên má cô, “Ngủ sớm một chút đi, con bé không sao đâu.”
Tang Tử Quan “ừm” một tiếng, chậm rãi kéo chân đi vào phòng ngủ.
Bảo bối hiếm khi ngủ ngon như vậy, nước bọt chảy dài xuống cổ áo, dính lên cả ngực. Tang Tử Quan ngắm nhìn một hồi rồi đi về phòng ngủ nhưng trằn trọc mãi vẫn không ngủ được. Cần nói thêm rằng từ lúc bảo bối bị ốm đã sáu ngày nay cô không được ngủ ngon, đêm nay con bé đã ổn hơn nhiều nên Tiêu Trí Viễn lại nhắc đến chuyện kia, khiến cô càng thêm phiền lòng.
Cô lấy một viên thuốc ngủ từ tủ đầu giường, nuốt xuống rồi uống nước, lòng đầy tâm sự nằm xuống giường.
Rõ ràng là cơ thể đã mệt mỏi đến cực hạn, vì sao… suy nghĩ lại không hề có dấu hiệu muốn nghỉ ngơi? Cảnh tượng ấy cứ lặp đi lặp lại trước mắt, Tang Tử Quan buồn phiền ngồi dậy, lại bóc thêm một viên thuốc nữa, uống vào.
Đi đăng kí… Thật sự phải cùng người đó đi đăng kí.
Cô đã trì hoãn được ba tháng trời, lần này phải giải quyết thế nào đây?
Tang Tử Quan bật di động nhìn giờ trời đã sắp sáng rồi… Chết tiệt, vì sao vẫn không ngủ được? Lát nữa nên cho bé con bên kia ăn gì đây? Còn phải gọi bác sĩ đến thăm bệnh nữa… Cô phải ngủ một giấc thật ngon mới có sức lực chăm sóc con bé.
Tang Tử Quan lại ngồi dậy, lấy hộp thuốc trong tủ ra, dốc thêm vài viên nữa, uống tất cả vào bụng.
Như vậy là ngủ được rồi chứ? Cô nghĩ vậy rồi nhắm mắt lại…
Cô khó nhọc mở mắt ra, chỉ nhìn thấy khuôn mặt lo âu của Tiêu Trí Viễn. Đôi mắt anh đỏ sọc, nhìn cô chăm chú, cô có thể cảm nhận được trên mặt mình, trên cổ mình có từng hạt nước đang tí tách rơi xuống, là anh…hắt nước lên người cô sao?
“Em đã đồng ý kết hôn với anh bây giờ lại đổi ý, muốn chết sao?” Tiêu Trí Viễn gầm nhẹ, trên khuôn mặt anh tuấn là sự đáng sợ, “Tang Tử Quan, dù nghĩ cũng đừng có nghĩ tới.”
Anh khom lưng muốn ôm lấy cô, thấy cô buồn ngủ đến mức hai mắt díp lại, cuối cùng vẫn không thể kiềm chế nổi mà dữ dằn véo má cô một cái: “Tang Tử Quan, em dám đi tìm cái chết thử xem!”
Cô co vào lòng anh, mơ mơ hồ hồ, thật sự bị cái véo má ấy làm cho mơ hồ.
Sao như vậy được? Làm sao cô lại muốn chết cơ chứ? Cô còn con gái, cô rất muốn nhìn nó lớn lên nha! Vì thế Tang Tử Quan lắc đầu lia lịa, cố gắng giải thích với anh, cuối cùng anh không thèm nhìn cô một cái, bế thẳng cô vào ghế sau xe ô tô, bảo tài xế lái xe đi.
Từ tối qua trằn trọc đến tận sáng nay, dường như là… không bao giờ kết thúc.
Rửa ruột, kiểm tra cuối cùng còn bị bắt ở lại bệnh viện theo dõi.
Tang Tử Quan nằm im nhìn từng giọt nước muối chảy vào trong mạch máu mình. Suy nghĩ của cô đã rõ ràng hơn nhiều. Cô muốn nói chuyện với Tiêu Trí Viễn, nhưng anh lại nghiêng đầu đi, trên khuôn mặt đẹp trai chỉ có sự mệt mỏi chán nản, ngay cả mở miệng nói chuyện cũng không muốn.
“Này, chúng ta… chọn ngày nào đó đi đăng kí đi.” Cuối cùng Tang Tử Quan nói như vậy
Anh vẫn ngồi im ở đó, không có biểu cảm gì, ánh nắng mặt trời chiếu lên vai anh khiến anh nhất thời trở thành một pho tượng điêu khắc không hề có cảm xúc gì.
“Tiêu Trí Viễn, không phải tôi không muốn đi đăng kí… là… tôi không khỏe thật mà!”
“Không cần em đi.” Tiêu Trí Viễn lạnh nhạt nói, “Anh thích ngày hôm nay, vì thế đã bảo họ đến đây làm thủ tục cho chúng ta.”
Sắc mặt Tang Tử Quan trong giây lát tái nhợt, xanh mét đi, còn anh, mặt không đổi sắc, chỉ đứng lên đi tới bên giường cô, nhìn cô từ trên cao: “Biết vì sao anh thích ngày hôm nay không?”
Cô mờ mịt nhìn anh, lắc đầu.
“Tang Tử Quan, nhớ kỹ những lời này.” Anh nói thật chậm, từng câu từng chữ, dáng vẻ kiêu ngạo mà thê lương, “Cho dù là em có chết đi, anh cũng không dễ dàng buông tha em.”
Tới buổi trưa, kiểm tra hết một vòng, Tang Tử Quan thấy Tiêu Trí Viễn ra ngoài gọi điện thoại, có lẽ là vì cửa không đóng chặt nên cô nghe được không ít chuyện liên quan đến công ty.
“Cuối cùng Thượng Duy cũng đã hoàn toàn vượt qua cửa ải khó khăn rồi à?” Cô không kìm được mà hỏi một câu, “Nghe nói cha anh đã giao hết cho anh rồi.”
Tiêu Trí Viễn từ chối cho ý kiến, nụ cười trên môi thật lạnh lùng, dường như nghĩ rằng chuyện này chẳng liên quan gì đến cô nên cũng không muốn giải thích.
Tang Tử Quan mệt mỏi mím môi, hối hận khi mình đã nhiều chuyện hỏi câu kia.
Đầu cô đè lên gối, liếc mắt nhìn thấy bóng lưng của Tiêu Trí Viễn, trong thời gian này, vì chăm sóc con gái nên anh đã gầy đi thật nhiều. Trên phương diện công việc còn khó khăn mệt mỏi hơn nhiều, vì vậy anh thường làm việc suốt đêm, thỉnh thoảng mới ngủ bù vào buổi trưa. Có đôi khi cô cũng nhìn thấy đường nét trên gương mặt anh ngày càng rõ, nhìn rồi suy nghĩ, liệu n