Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341450
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.
i hiện trên môi, thậm chí còn chủ động khoác tay anh, vì con, cô sẽ cố gắng sống qua ngày.
Cứ như vậy ở bên nhau, kết hôn cũng chỉ có như vậy…
Nhớ lại, đúng là có một chút oanh liệt…
Từng cơn gió đêm thổi tới tuy đang là giữa hè, nhưng khí lạnh cũng rất khó chịu. Tang Tử Quan đã ngồi thật lâu trước mộ chị gái, tựa như những điều cần nói đã nói hết. Cô nhìn lên bầu trời trên không trung, bỗng nhiên cảm thấy bản thân cách bầu trời thật gần dường như chỉ cần nháy mắt một cái là bầu trời sẽ tiến ngay đến gần cô.
“Chị, bốn năm qua, đây là lần đầu tiên em tới thăm chị, em muốn nói cho chị biết… Nhẫn nhịn lâu như vậy, cuối cùng em cũng có thể rời khỏi anh ta.” Cô thì thào, “Lạc Lạc rất khỏe, rất ngoan, rất đáng yêu. Sau này, khi nó trưởng thành, em sẽ dẫn nó đến thăm chị. Em hứa với chị, em sẽ dần nó rời khỏi đây, chắc chắn.”
Tang Tử Quan chậm rãi đứng lên rời khỏi nghĩa trang, vô cùng kiên định, không hề có bất cứ sự do dự nào.
Cô ngồi trên xe, gọi một cuộc điện thoại.
Là dì Vương bắt máy.
Tang Tử Quan ôm lấy Lạc Lạc, trông thấy dáng vẻ vẫn đang ngái ngủ của nó bèn bế nó vào phòng ngủ, đắp chăn cẩn thận mới quay ra phòng khách.
Lão gia đứng lên đi hai ba bước rồi nói với Tiêu Trí Viễn với vẻ không kiềm chế được: “Lời con nói ta không tin, để Tử Quan đích thân nói với ta.”
Tiêu Trí Viễn lúng túng ngậm miệng, anh nghe thấy cha mình hỏi Tử Quan: “Tử Quan, vài năm nay cha biết con chịu nhiều thiệt thòi. Thằng ranh này rảnh rỗi quá nên tạo ra một đống scandal lề đường, đúng là đã khiến con phải thiệt thòi nhiều quá.”
Tang Tử Quan lập tức liếc nhìn Tiêu Trí Viễn một cái rồi lắc đầu, nói: “Cha, cha đừng nói vậy. Tiêu Trí Viễn rất chu đáo với con và Lạc Lạc.”
“Mấy ngày trước việc nó công bố tình trạng hôn nhân với giới báo chí cũng có một phần là ý kiến của cha, cũng chính là ý kiến của hội đồng quản trị. Tình hình của Thượng Duy con cũng biết đấy, ngay từ đầu chúng ta đã ở thế yếu, thật vất vả mới được như ngày hôm nay, vẫn còn phải gia tăng niềm tin đối với mọi người. Nhưng cuộc sống riêng tư của Trí Viễn trước nay không phải là tốt đẹp gì, cho nên nhân cơ hội này cũng cần công khai cho công chúng biết.”
Tang Tử Quan không biết nói gì, chỉ có thể giữ im lặng.
“Tuy là công khai thế nhưng Trí Viễn không công khai hoàn toàn, tin tức của con, tin tức của Lạc Lạc nó đều bảo mật rất tốt. Con không cần lo lắng… đừng như nhà Chính Bình, chẳng ngày nào cơm lành canh ngọt.” lão gia thở dài, “Nhưng hôm nay là chuyện gì xảy ra? Tử Quan, vì sao cha vừa trông thấy Lạc Lạc, con bé đã khóc rồi tỉnh lại trong giấc mơ, nó bảo hai đứa cãi nhau đòi ly hôn.”
Thì ra là như vậy.
Thảo nào mà lão gia lại giận đến mức ấy.
Sống trong nhà này, ai cũng có khả năng phải chịu thiệt thòi.
Duy chỉ có cháu gái bảo bối của ông là không thể.
Tang Tử Quan mím môi, lặng lẽ liếc nhìn Tiêu Trí Viễn. Không ngờ anh vẫn ngồi im như thế, khuôn mặt bình thản, có vẻ như anh cũng đầy bụng oan uổng nhưng lại không biết giải thích làm sao.
“Cha, con xin lỗi, đáng lẽ chúng con không nên để chuyện người lớn ảnh hưởng đến trẻ con.” Tang Tử Quan hơi cúi xuống, “Sau này sẽ không như vậy nữa.”
Lão gia gật đầu, rồi quay sang lườm con trai cháy mắt, “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Trước tiên phải tề gia thì mới có thể bình thiên hạ, Tiêu Trí Viễn, con hiểu chưa?”
Tiêu Trí Viễn đứng dậy, gật đầu nhẹ, “Con hiểu.”
Tang Tử Quan nhìn cha con hai người, chợt hít sâu để lấy dũng khí nói tiếp: “Cha , nhưng con là thực sự muốn ly hôn với Tiêu Trí Viễn.”
Tang Tử Quan không hề nhìn Tiêu Trí Viễn mà cô nhìn thẳng vào Tiêu lão gia, tinh thần càng thêm dũng cảm: “Con và Tiêu Trí Viễn tính cách không hợp, đây không phải là chuyện ngày một ngày hai nữa. Lúc nào cũng chiến tranh lạnh thế này cũng không tốt với Lạc Lạc, cho nên…con nghĩ, con nên thẳng thắn bày tỏ quan điểm của mình cho cha biết.”
Cả đời này của ông, sóng to gió lớn cỡ nào cũng đã từng trải qua, nhưng rõ ràng với câu nói này của cô, ông có chút trở tay không kịp, ông cau mày nhìn con dâu út, sắc mặt cô tái nhợt nhưng cũng vô cùng quật cường, nhìn ông không hề chớp mắt. Ông bỗng thở dài một cái, quay sang nhìn con trai.
Khoảnh khắc đó, ông hơi giật mình… ông thực sự rất ít khi trông thấy dáng vẻ bàng hoàng như thế này của con trai, dường như anh đang phải chịu một đả kích rất lớn, giống một đứa trẻ bị người ta cướp đi món đồ chơi yêu quý nhất, mà chỉ có thể ngơ ngác đứng nhìn, không dám đi đòi lại…đây là con trai ông, đây là Tiêu Trí Viễn sao?!
Giữa hai đứa con trai, ông vẫn biết bản thân mình luôn thiên vị con lớn. Con trai út của ông từ nhỏ đã bướng bỉnh, cha bất công với mình, anh không oán giận mà chỉ cố gắng thể hiện xuất sắc hơn, làm cho đến cực hạn, ép ông không thể không thừa nhận. Đôi khi nhớ tới, ông còn có một cảm giác như thể bị chính đứa con của mình đánh bại, thế nhưng trong lòng ông luôn suy nghĩ rằng, sự nghiệp của ông trong tương lai có lẽ phải dựa tất c