XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1193 lượt.

a xung quanh rồi cả người như đang dần bốc hỏa.
Mộ Tây thử rút tay về một lần nữa coi như anh ta vừa đùa dai cô mà thôi. Nhưng tay cô không thể nào nhúc nhích. Toàn thân cô cứng ngắc, lần đầu tiên cảm nhận thấy sức mạnh của người đàn ông đứng trước mặt, chỉ bằng một bàn tay có thể ức chế sức kháng cự của cô.
“Kì hạn hai tháng!” Mộ Tây nhắc nhở anh.
Lục Nhược lắc đầu, hai tháng cũng tốt, hai năm cũng được đều là chính anh không muốn thoát khỏi cô, đều là do anh bày ra để lừa gạt chính mình mà thôi. Hiện tại anh thật vất vả mới tìm được một người mình thật sự muốn, mặc dù thật mơ hồ nhưng anh vẫn muốn nắm lấy. Trước khi gặp được cô cuộc sống của anh đã thật sự cô độc.
“Chúng ta kết hôn thử một lần!” Anh nói.
Mộ Tây mặt đỏ: “Tôi cũng nghĩ vậy.” Cô đang bị người ta cầu hôn ư, là thật ư…
Lục Nhược rốt cục buông tay cô ra, lấy tay nhéo gương mặt đầy nước mắt của cô, giọng nói dịu dàng trước nay chưa từng có nói: “Suy nghĩ rất chín chắn.”
“Bệnh nhân đã tình lại.” Y tá từ trong phòng bệnh nói vọng ra.
“Vào ngay đây.” Lục Nhược nhìn cô y tá trẻ cười, cô y tá mặt bỗng chốc đỏ bừng.
Mộ Tây nhìn chằm chằm vào chiếc lưng rất thẳng của Lục Nhược, nhớ lại mây ngày hôm trước anh ta còn e sợ cô bám theo không buông, hiện tại…. Cô trong đầu suy nghĩ rối loạn một hồi mới dám to gan hỏi thẳng Lục Nhược: “Anh thích tôi có phải không?”
Lục Nhược nhanh chóng quay đầu nói: “Không có!”
“Không có sao muốn cùng tôi kết hôn?”
Toàn thân máu chảy ngược lên mặt, hai tai đều đỏ bừng: “Còn không phải thấy em đáng thương muốn che chở.”
So ra mặt Mộ Tây còn đỏ hơn: “Anh mới là kẻ không có ai thèm để ý. Muốn tôi gả cho anh nằm mơ đi!” Cô hùng hổ quát trả còn muốn đi vào xem Mộ bà.
Lục Nhược sửng sốt ôm lấy cổ cô: “Không được, em thế nào cũng phải gả cho tôi!”
“Vì cái gì chứ…” Mộ Tây không thốt ra khỏi miệng lời nói đã bị Lục Nhược trả trở về, anh lần này trực tiếp chuẩn xác che lại môi cô, đầu lưỡi cũng nhanh chóng tiến quân thần tốc, dây dưa trong miệng cô, đem những lời muốn nói toàn bộ gửi trong nước bọt trả lại cho cô. (Kinh!!!)
Lúc đó tại hành lang đã có người đi lại, mọi người tò mò nhìn đôi trai gái đang ôm nhau đứng ngoài phòng bệnh hôn mãnh liệt.
“Buông ra, uhm, có người.” Mộ Tây bị anh hôn đến không kịp thở, anh lấy thân thể khỏe mạnh lạnh lẽo cứng rắn của mình ép cô vào ván cửa tấn công mãnh liệt làm cô cảm thấy chính mình bị chèn ép.
Lục Nhược hôn được cô như bị nghiện, dù sao nói thì cũng đã nói rồi, anh muốn cùng cô kết hôn. Sẽ không lừa dối chính mình nữa, áp môi mình vào cặp môi hồng nộn trong như sứ của cô, trằn trọc không rời.
Cửa phía sau đột nhiên mở ra, hai người đang ôm nhau đều bị ngã xuống. Lục Nhược thân thủ nhanh nhẹn, thành công xoay đổi vị trí của hai người, ôm lấy Mộ Tây ở trong lòng, đem lưng mình so với đá cẩm thạch xem cái gì rắn hơn.
Mở cửa ra cô y tá trẻ mặt trắng bệch.
Mộ bà nội tỉnh lại uống liền hai miếng nước sau nhìn hai bon họ quát: “Nhị Tây còn không lại xem bà nội, hay đợi ta chết rồi mới ngó tới!”






Mộ Tây nước mắt lưng tròng kể lại bệnh trạng của bà nội. Mộ bà nghe xong không tỏ ra xúc động mà lại thực bình tĩnh, đem chân mình vỗ vỗ qua chăn: “Ta đã ở cái tuổi này rồi, đi gặp ông nội chúng bay cũng là chuyện sớm muộn thôi. Để lại cái mạng này không có gì oán thán.”
“Bà nội đừng nói vậy!” Mộ Tây khóc thút thít.
“Người trẻ tuổi chính là vẫn chữa chấp nhận được! Tiểu Lục đã trở lại rồi à! Thế nào?” Lục Nhược đi ra ngoài bôi thuốc mới trở lại liền được Mộ bà nhiệt tình đón tiếp. Còn cái tên đầu sỏ làm anh đau đớn mắt lại đỏ hoe.
Anh đem chân tay co duỗi: “Không có việc gì! Bà nội, bà có muốn ăn cái gì lót dạ không!”
“Ta vừa mới ăn bát cháo, giờ chưa đói. Lại đây ngồi đi!” Mộ bà chỉ vào cái ghế trống bên cạnh Mộ Tây.
Giữa trưa, Mộ Đông lại đến, cùng nó còn có một người trông có vài phần giống Mộ Tây, vóc dáng so với cô nhỏ hơn một chút nhưng mặt mày lại sắc bén hơn nhiều cô gái khác. Một mái tóc màu nâu dại, cuốn sóng lớn rối tung, mười đầu ngón tay tô sơn tỉ mỉ trông rất hút mắt. Trong phòng bệnh Mộ bà nội, nhất loạt mọi người đều thu hồi ánh mắt nhìn chăm chăm vào Mộ bà xem, Mộ bà tính tình thực trẻ con nhưng một khi bị chọc giận thì không thể coi thường đâu.
“Lão bà tử, người còn sống?”
Một câu nói ra, Lục Nhược đang uống nước thiếu điều phun hết ra.
Mộ Tây vỗ vỗ cánh tay của anh: “Bình tĩnh, Đại tỷ của tôi tính tình luôn như vậy”
Lục Nhược khoát tay khỏi cánh tay trên tay mình, ngẩng đầu lên nhìn, Mộ Tây có chút đỏ mặt nhưng cũng không nói gì.
Mộ bà tức giận nói: “Gặp bà nội mà mày nói chuyện như vậy hả? Con cháu bất hiếu!”
Mộ Bắc không tiếp lời, mặt chuyển sang Lục Nhược. Lục Nhược bị nhìn rung cả mình, bà chị này thật không dễ chọc nha.
Mộ bà khuôn mặt vừa như băng tuyết lại chuyển thành như gió xuân ấm áp cười nói: “Đây là bạn trai Mộ Tây. Còn đây là Mộ Bắc Đại tỷ của Mộ Tây.”
Lục Nhược nắm chặt tay, suy nghĩ nhanh chóng, khí thế