Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341192
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1192 lượt.
c Nhược đem hai tay ôm chặt lấy cô, Mộ Tây bị kềm chặt trong ngực anh, tay kia chạm nhẹ vào mặt cô.
Jumbo said: Dừng, dừng lại ngay. Chú ý tới địa điểm!!!!!!
Tim Mộ Tây kêu lên từng tiếng: “Thùng, thùng. thùng” đập thật là nhanh, ánh mắt anh đen nhánh, đây là cảm giác gì vậy? Cằm cô bị nắm chặt, kéo ngẩng đầu lên. Mộ Tây nhìn chăm chăm vào bạc môi gợi cảm của anh, hơi thở của anh ngày càng gần, đầu cô rất nhanh nằm trên bờ vai anh va thật mạnh. Cô nhắm chặt hai mắt lại, trong tim đập mạnh là bao gồm cả khẩn trương và chờ mong.
Trong lòng anh, thân thể cô mềm mại mà có hương thơm thoang thoảng, ôm thật thoải mái. Lục Nhược nhìn cô, lông mi dài khép hờ cứ chấp chới không ngừng. Hai người môi dựa vào gần trong gang tấc, anh cảm nhận được hơi thở nóng ẩm của cô. Trong đầu chợt lóe lên bức hình ngây ngô cô chụp lúc bé, lại thêm hình ảnh gã đàn ông kia, cảm giác dịu dàng lập tức phiêu tán, Lục Nhược có phần hờn dỗi thả ra, anh đang chuẩn bị nhấm nháp cô một chút.
Jumbo said: Cuối cùng cũng hết. bạn cũng không kì thì anh Lục chúng mình háo sắc nhưng cũng phải tùy chỗ thôi chứ. Không nên bạ đâu cũng như thế được!!! >__<)
“Bà nội!” Bỗng nhiên tiếng Mộ Đông la to làm tim Mộ Tây chậm lại một nhịp. Tiếp theo, thoát ra khỏi vòng tay Lục Nhược. Mộ Tây vội vã lao xuống lầu, thấy Mộ bà ngã trong lòng Mộ Đông.
**
Mộ bà được đưa ngay vào bệnh viện. Bác sĩ nói với người nhà Mộ gia đang lo lắng đứng ở bên ngoài, ban đêm lạnh sức khỏe Mộ bà yếu không chịu nổi gió lạnh. Trước mắt nguy hiểm đã qua chỉ có điều sau nay phải ngồi trên xe lăn.
Nghe được tin này Mộ Đông hung hăng đem má mình tát mấy cái: “Là tại con sai, cái miệng quạ đen này. Cũng tại cái chủ ý ngu xuẩn của con, bà nội đang không có sao, nghe lời con bảo bà giả bệnh thì chị Hai sẽ trở về!”
Trước đây do Mộ cha cùng Mộ mẹ bận công tác đều do Mộ bà chăm sóc bọn họ nên tình cảm bà cháu vô cùng thân thiết.
“Cái thằng khờ này có mau dừng tay lại không hả!” Mộ mẹ thấy con tự tát đến hằn dấu tay trên mặt đau lòng ngăn lại.
Mộ Tây nắm lại tay Mộ Đông: “Ngốc lắm, mày dư thừa khí lực như vậy thì giữ lại mà lo chăm sóc bà thật tốt đi!” Cô ngẩng mặt lên nhìn Mộ Trung nói: “Bố, mọi người về trước đi. Mộ Đông còn phải đến trường ngày mai bố mẹ còn phải đi làm, con trông bà nội là được rồi. Khi nào bà tỉnh lại con liền gọi điện cho mọi người.”
Mộ Trung nhìn đồng hồ dự tính, lại nhìn thấy Lục Nhược đứng cạnh một bên mới gật gật đầu: “Cũng được.”
Mộ gia mọi người lần lượt ra về, Lục Nhược tiến lại ngồi cạnh Mộ Tây: “Đừng giả vờ nữa, muốn khóc thì khóc luôn đi, nhìn em ra vẻ cứng rắn trông còn khó coi hơn đó.”
Mộ Tây ngẩng đầu nhìn trời tránh ánh mắt của anh lau nước mắt, nức nở: “Anh mới là kẻ khó coi! Anh khó coi nhất!” Cô cũng rất hối hận, nếu không vì lo lắng hôn sự cho cô Mộ bà cũng không đêm hôm chạy đến, thấy cảnh Mộ bà ngày ngày khỏe mạnh nay lại phải sống trên xe lăn, lòng cô gan ruột đều quặn đau.
Lục Nhược nhìn Mộ Tây hai đầu vai rung dữ dội nhưng vẫn có tỏ ra vẻ kiên cường bộ dáng đã muốn ôm cô vào lòng. Anh nghĩ liền làm vậy. Đem cô toàn bộ ôm vào ngực. Lục Nhược lúc này mới phát hiện cô nhẹ như vậy. Ngày thường giương nanh diễu vuốt nhưng lúc này chung quy vẫn là loại con gái hay khóc nhè mà thôi.
Mộ Tây trong ngực anh nắm lấy vạt áo cọ cọ đem nước mắt nước mũi bôi vào, xong lại ngước đôi mắt long lanh nước mắt nhìn anh: “Bởi vì lo lắng hôn sự cho tôi nên bà nội mới đổ bệnh. Tôi thật là đứa con gái bất hiếu chuyên đi gây sự, không có ai muốn thương mà!”
Lục Nhược lắc đầu nhưng trong lòng thầm oán cô thật là loại con gái không đáng yêu, áo sơ mi mới mua của anh bị cô ngang nhiên bôi toàn nước mắt nước mũi vào.
“Anh không cần gạt tôi!” Mộ Tây kéo tay áo Lục Nhược qua, đem ống tay áo của anh lau nước mắt. “Anh không biết, tôi thích một người bốn năm, tôi cùng anh ta làm bạn tốt, cùng anh trải qua một đoạn thời gian dài nhưng anh ấy vẫn chung quy không thích tôi. Tôi là loại con gái dù sớm chiều ở chung vẫn không thể sinh ra tình cảm, cái gì mà nhất kiến chung tình chứ, tôi thật sự không biết mà!” Cô kéo tay Lục Nhược muốn cùng ngồi xuống: “Tôi muốn kết hôn làm bà nội yên tâm. Tôi không thể cứ ích kỉ mãi. Tôi muốn để bà có thể yên tâm về tôi.”
“Vậy thì gả cho tôi đi!” Lời vừa thoát ra khỏi miệng gánh nặng trong lòng anh liền được khai giải, giống như đầu đặt trên đá cuối cùng đã bị chặt xuống. Anh hai tay đặt ở bên thắt lưng Mộ Tây, cúi mặt xuống nhìn vào mắt cô. Đôi mắt ửng hồng vì khóc bỗng nhiên mở lớn.
Mộ Tây nằm trong lòng anh một lúc bỗng nhiên bừng tỉnh muốn thoát khỏi ra, cúi đầu vuốt vuốt lại nếp nhăn quần áo.
“Tôi là nói thật mà!” Lục Nhược xem cô muốn bỏ đi liền giữ cô lại. “Dù sao chúng ta đều chưa tìm đươc đối tượng phù hợp. Chúng ta kết hôn…” Anh trông rất mất tự nhiên tránh đi ánh mắt của cô “…đối với ai cũng tốt.”
Lục Nhược nắm lấy cổ tay cô, nắm rất chặt. Lòng bàn tay ẩm ướt, mồ hôi tay làm lạnh cổ tay cô, lại nắm thật chặt làm cô khó chịu. Mộ Tây cảm thấy da mặt trên má nóng dần lên, lan dần r