Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341273

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1273 lượt.

vô sỉ mà, anh không thích “làm” ở trong nơi kín đáo lại thích “muốn” ở nơi ánh mặt trời sáng lạn.
“Nhị Tây…” Lục Nhược thực buồn bực gọi cô, cho cô xem ngón tay của mình bị nhiễm đỏ.
*
“A, anh có thể cùng em nói chuyện một chút hay không?” Trong chăn, Mộ Tây gọi Lục Nhược bất mãn: “Anh có phải chồng em hay không vậy?”
Lục Nhược quay đầu nhìn cô một cái, hất hàm ai oán, sau đó một lần nữa nhìn vào màn hình, đem một con quái vật nhẹ nhàng xử lí.
“Em đau bụng!” Mộ Tây rên.
Lục Nhược đặt ống nghe điện thoại xuống, Mộ Tây đáng thương hề hề nhìn anh: “Thật sự rất đau mà!”
“Uống đi!” Lục Nhược đem một bát nước gừng lớn đưa cho cô.
“Em có mua thứ này sao?”
Lục Nhược có chút ngượng ngùng: “Chị gái em nói em bị đau bụng kinh rất dữ, đi lần này nhất thời cầm thêm. Ngơ ngác cái gì, uống nhanh lên!”
Mộ Tây bị bệnh công chúa: “Anh đút cho em!”
Luc Nhược không tình nguyện lấy thìa khuấy khuấy đường đút vào miệng cho Mộ Tây.
Trong phong mở điều hòa, Mộ Tây đem chăn cuộn quanh mình sau chỉ lộ ra cái đầu uống canh cam lộ.
Con gái thật là phiền toái! Đút cả bát lớn xong, Lục Nhược bất đắc dĩ đi lấy khăn mặt, mặt cô bị dính nước đường cảm thấy không thoải mái.
“Lục Nhược anh làm thế mà có thể mở khóa được vậy!” Gối đầu vào đùi anh, cô lại bắt đầu yêu sách.
Chỉ có thể nhìn không thể ăn, thật buồn bực. Lục Nhược nhìn cô: “Học làm gì?!”
Mộ Tây hai mắt sáng như sao: “Anh không thấy rất oai hùng sao? Giống như có thể phi tiêu, múa đao có thể tùy ý ra vào tất cả các cửa lớn nhỏ!” Cô rốt cuộc cũng biết được cái thứ công cụ nho nhỏ kia của Lục Nhược có được cái lợi ích gì, quả thực rất giống cảm giác đi trộm hòm vàng của đạo tặc.
Lần trước khi hai người quên lấy chìa khóa, Lục Nhược lấy ra một thanh sắt nhỏ để mở cửa, Mộ Tây đứng một bên tỏ vẻ vô cùng bội phục.
Lục Nhược suy nghĩ một lúc, đứng dậy đi về phía thùng dụng cụ của mình. Mộ Tây phấn khích chạy lại, cô có cảm giác mình sắp trở thành đạo tặc.
Lục Nhược đem ra một chuỗi “Leng keng” rung động gì đó đem tới, đưa cho Mộ Tây: “Cửu liên hoàn này em đem ra xem thế nào?”
Mộ Tây thất vọng mặt dài xuống.
“Đừng nhìn anh như vậy?”
“Loại này dùng để dọa trẻ con, ai cũng chơi qua rồi!” Mộ Tây nhìn Lục Nhược thật hèn mọn, đem món đồ đó lắc qua lắc lại.
“Này! Sao lại thế này?” Đảo đi, đảo lại nửa ngày, Mộ Tây bất lực nhìn cái cửu liên hoàn vẫn ngỗ nghịch như lúc đầu: “Có vần đề gì sao, em từng chơi qua rồi, không thể không biết cách chơi được!” Cô đem cái cửu liên hoàn trong tay đu đưa qua lại dưới ánh mặt trời nó lấp lóe như châm chọc cô.
Lục Nhược giương mắt nhìn xuống: “Đây là đồ do chính tay anh làm trước kia. Em cứ từ từ thưởng thức đi!” Rồi lại cúi đầu nhìn xuống bản vẽ phía dưới chốc chốc lại ngẩng đầu lên xem xét.
Trên giấy từ từ xuất hiện hình dáng một người con gái, thêm một vài nét bút, bộ dáng cô bĩu môi giận dữ liền hiện dần trên trang giấy. Khóe miệng Lục Nhược nhẹ nhàng nhếch lên xong lại ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.
Vừa rồi Mộ Tây còn mặc quần nhỏ chữ T giờ phút này lại ẩn hiện dưới một tầng sa mỏng của váy ngủ, vải trong như nước ẩn hiện da thịt cô, theo từng động tác của cô, ống tay áo rộng thùng thình rơi xuống dưới nách, kinh khủng hơn là bên trong cô hoàn toàn không mặc gì.
Nhìn thấy… tuyệt đối là trong suốt! Lục Nhược bưng kín cái mũi của mình.
“Tiếp tục đi!” Mộ Tây thúc giục nói. Vừa rồi cô kinh hỉ thấy Lục Nhược đang vẽ cô. Mộ Tây đã từng học qua vài năm tranh thủy mặc, tự cho là người có hiểu biết. Từng cười nhạo Lục Nhược là trình độ thấp kém. Lần này lại thấy anh ngồi xa xa trên sô pha toàn thân toát hơi thở nghệ thuật tài hoa xuất chúng , nhất thời kích động.
“Titanic” Mộ Tây cũng muốn có được một bức tranh để đời. Cô hồn nhiên bảo Lục Nhược: “Chờ khi chúng mình già đi, nhìn thấy bức tranh này sẽ lệ rơi đầy mặt a!” Lập tức tưởng tượng hơn mười năm sau, tóc đã nhuộm màu trắng xóa, cầm trong tay tác phẩm của chồng mình thời trẻ, nhớ lại những kỉ niệm xưa thấy thật xúc động nha.
Lục Nhược “Ba” một tiếng bỏ giấy vẽ trên bàn trà, đi đến bên Mộ Tây.
“Sao anh lại không vẽ nữa? Bầu không khí đang rất thích hợp nha. Muốn đổi tư thế sao? Anh học trường phái vẽ khỏa thân sao?” Mô Tây rất đồng tình thoát bỏ tầng sa mỏng kia “Em không ngại…”
Lục Nhược áp đảo cô xuống, khó khăn dằn lại mấy động tác. Mộ Tây rốt cục biết mình gặp nguy hiểm, người phía trên nóng quá, rất… hưng phấn?!
“Anh xuống đi, xuống đi, anh không nên… không nên như vậy!” Mộ Tây thấy tưởng tượng và thực tế thật phũ phàng. Jack khi vẽ trang người yêu trông thật bình tĩnh nghiêm túc còn anh thế nào lại như vậy? “Em tín nhiệm anh có tư chất nghệ thuật nên mới như vậy, anh đừng có hiểu lầm! Hôm nay em không được!” Trong quá khứ chỉ cần anh muốn Mộ Tây đều không từ chối, nhưng ở trong tình huống này làm sao có thể?
Lục Nhược nổi cơn thú tính tà ác bóp nhẹ hai ngực của cô: “Phía dưới không được, Nơi này…” dừng lại, ngón tay kia nguy hiểm vuốt ve hai cánh môi của cô: “Còn có nơi này, làm luôn đi!”