Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1291 lượt.
t bỗng nhiên trở mình, tay chân bắt đầu động thủ với quần áo của cô. Cô mặc quần đùi, anh chán ghét không thèm động vào ống quần của cô mà trực tiếp đem tay sờ soạng trên phần da thịt hở ra trên đùi cô. Tay kia theo vạt áo của cô tham lam tiến vào trong, dừng lại trên ngực cô, vuốt ve hai luồng no đủ.
Mộ Tây phẫn nộ, đây là gặp ai cũng giở trò hay sao?
“Đợi chút, em là ai? ” Mộ Tây kề miệng trước mặt anh hỏi.
“Ha ha, Tiểu Mật!” Lục Nhược hài lòng chạm vào khóa quần của cô, ngón tay hơi dùng sức, khóa kia liền mở. Anh lưu loát đem kéo cả quần lót của cô rơi xuống tân mắt cá chân.
“Cút ngay! Sắc lang!” Nhìn ánh mắt anh, Mộ Tây biết anh đã sớm tỉnh.
Lục Nhược đắc ý trở ra, đem thân hình hơi cúi xuống nhìn cô: “Anh không làm gì nữa!” Mộ Tây ương ngạnh vặn vẹo vài cái sau vừa xấu hổ vừa giận dữ phát hiện, Lục Nhược trên người cô trong họng kìm lại mấy tiếng gầm gừ.
Lục Nhược bỏ thứ đồ cuối cùng trên người cô bỏ: “Tiểu Nhị Tây sao lại không làm gì vậy?”
Mộ Tây cắn trên vai anh một cái, giọng tựa như nức nở: “Anh xấu lắm đi, ra ngoài!” Sao anh có thể như vậy, ngay cả thời gian giảm sóc cũng không cho cô.
Mặc cho Mộ Tây hết kêu lại khóc, vẫn bị Lục Nhược đè xuồng ăn xong hết cả. Ăn no xong, anh một tay xoa xoa mông cô, đùa giỡn nói: “Phía trên thiếu thịt chẳng lẽ lại rơi hết về phía sau rồi sao?”
Mộ Tây cả giận nói: “Không biết xấu hổ!”
Lục Nhược vô tội chớp chớp mắt: “Bảo bối anh chỉ đang kiểm tra thân thể em thôi mà!” Nói xong lại hôn lên đôi má hồng hồng của cô: “Anh rất nhớ em, em biết không?”
“Tiểu Mật là gì của anh?” Mộ Tây không nương tay cào khắp lại lưng anh, người nào đó rất khỏe lại ấn mạnh vài cái, Lục Nhược không ngờ cô lại có ngón đòn lợi hại như vậy.
“Dám ở trong nhà anh đi lại ồn ào như vậy? Ngoài em còn có ai?” Lục Nhược rất là đắc ý: “Anh chỉ mới về nhà, đang định nằm nghỉ mộ lát ai biết em như vậy gấp gáp. Anh chỉ tận lực mà làm thôi..”
Lục Nhược bất ngờ bị phu nhân bịt miệng lại. Mộ Tây xấu hổ hôn anh một hồi lâu sau mới rút lưỡi ra khỏi miệng anh, rúc vào sau gáy anh cọ cọ nói: “Em cũng nhớ anh!” Những lời này nên nói ngay từ lúc đầu mới đúng.
Lục Nhược rất hưởng thụ, lúc này anh còn không hiểu phải kéo dài tuần trăng mật của hai vợ chồng, đợi đến sau này cô sẽ nói: “Đều là hai vợ chồng già mà còn…”
“Ngày kia là sinh nhật anh anh muốn cái gì?”
Lục Nhược mắt cười gian trá, xoay người đem cô áp xuống: “Muốn em!”.
Trải qua mây mưa xong, Mộ Tây cùng Lục Nhược lái xe về nhà.
“Đúng rồi,” Lục Nhược đầu dựa dựa vào cửa kính xe, miễn cưỡng nhìn Mộ Tây lái xe, “Mấy ngày hôm nay Lưu Kiểm vẫn thúc giục anh cho em đi làm, em nghĩ sao?”
Mộ Tây khẽ run lên: “Không được, vợ chồng đi làm cùng một chỗ ảnh hưởng không tốt. Hơn nữa Lưu Kiểm người đó….”
Lưu Kiểm là trưởng phòng tiêu thụ, hằng năm đều đạt thành tích cao cũng là một nhân tài của Lăng Hiên. Sau khi về nước Mộ Tây đến văn phòng Lục Nhược thu thập đồ đạc bị anh ta gọi vào trong phòng. Đối phương là một người đàn ông lạnh như băng, dưới cặp kính gọng vàng là đôi mắt sắc bén quan sát cô.
Mộ Tây nhìn anh đang mở hồ sơ ra, nói là thời gian trước Lục Nhược có nhờ anh sắp xếp việc cho cô bây giờ anh mới có thể quan tâm đến, Mộ Tây ngày mai có thể đến phòng tiêu thụ làm việc. Mộ Tây kinh ngạc nhớ đến mình còn có suy tính khác, Lưu Kiểm khí thế bức người, lại là một người cương ngạnh. Đối với cô, nơi này thật không phù hợp.
Lục Nhược lồng tay vào tóc cô: “Có cái gì mà đen tối, mọi người ai cũng muốn tiến cao hơn, đó là chuyện tự nhiên thôi mà. Khó trách chị em nói em ngốc, anh bây giờ cũng thấy không sai.”
Mộ Tây không phục lắm: “Anh mới ngốc. Đi với bụt mặc áo cà sa đi với ma mặc áo giấy, anh nghĩ em và anh sẽ không sao?”
Lục Nhược cười nhạo nói: “Lúc trước em nhận tiền lương của anh nhưng vẫn cùng anh tranh cãi nói cho cùng vẫn không giống một viên chức. Không đi làm cũng được hàng ngày nấu cơm đợi anh về ăn cơm.”
“Em sẽ đi tìm công việc mới, ai muốn làm người hầu của anh.” Mộ Tây chuyển tay lái: “Dù sao vẫn còn sớm, em mang anh đi tới nơi làm mới của em, còn gặp được bạn cũ.”
Trong lòng đã có quyết định rõ ràng, làm việc trong môi trường cường độ cao lại nhiều quy củ vốn không thuộc sở trường của cô. So với Mộ Bắc cùng Mộ Nam nhanh chóng đi làm thì cô lại chầm chậm làm xong nghiên cứu sinh mới đi tìm việc, cho dù Mộ gia là gia đình có thế lực nhưng con đường công danh của cô cũng thật rất gian nan. Mộ Bắc là người có tham vọng, luôn là một người chị kiêu ngạo, cô so sánh thì không bằng, trong bốn chị em chỉ có cô là kém nhất nhưng ai để ý chứ. Mộ Bắc sớm vỗ ngực dặn trước, nếu như có bất cứ vấn đề gì ba chị em họ vẫn có thể đến tìm chị cả để nương tựa.
**
“Em muốn đến đây làm việc gì? Lau bàn rửa bát sao?” Lục Nhược theo ngón tay Mộ Tây chỉ vào xem qua. Là một quán cà phê mới mở, thông báo tuyển dụng còn dán ngoài cửa.
“Là nhân viên chạy bàn,” Mộ Tây mị mị cười “Chỉ bắt đầu từ 12 giờ trưa, buổi sáng được n