Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1289 lượt.
thứ cho chính mình được.
Mộ Tây lắc đầu lại hơi nâng đầu lên gật gật: “Lục Nhược anh bị như vậy còn làm sao đến bên cạnh em được!”
Lục Nhược dùng hành động thực tế trả lời cô, đem môi anh gắn lên môi cô, Mộ Tây ôm lấy cổ anh, miệng nhanh nhẹn tranh công: “Anh quả nhiên rất lợi hại.” “Là anh thật mạnh mẽ.” Lục Nhược vuốt lên cơ thể cô, sinh xong cả người đều nhỏ lại thật nhiều. Hương trầm trong hơi thở của cô tiến thẳng vào mũi anh làm anh hận không thể ngay lập tức đem cô tiến vào trong cơ thể mình. Muốn mãi mãi cùng cô ở cùng một chỗ mãi mãi không tách rời, loại cảm giác này thật rõ ràng mãnh liệt.
Mọi người đều đi ra ngoài cho hai người có không gian riêng tư. Lại có người không vui dùng thanh âm ủy khuất làm Mộ Tây đẩy Lục Nhược ra, lại nhanh chóng chiếm lấy nơi mềm mại bố bé chưa kịp chạm vào.
Lục Nhược nhẫn nhịn nhìn cục cưng, Mộ Tây an ủi vỗ vỗ anh.
*
Ngoài hành lanh truyền tới thanh âm chạy lại vội vã. Cửa bị mở ra từ bên ngoài, là Lục Hi. Cô thoạt nhìn rất kích động.
Lục Hi chạy tới đem Lục Nhược nhìn kĩ một lượt: “Cậu không sao chứ?” Giọng nói âm run rẩy, Mộ Tây trong lòng trầm xuống.
“Hi Hi bình tĩnh lại đi.” Lục Nhược vỗ vào chân mình: “Thật không sao mà, lời của tôi có thể tin được mà!”
Lục Hi đột nhiên quỳ xuống vòng tay ôm lấy Lục Nhược gào khóc: “Cậu làm sao có thể ngu như vậy? Nếu cậu xảy ra chuyện gì bảo tôi phải làm sao bây giờ?” Cô tựa hồ hoàn toàn thất thố lại tụa hồ bị kìm nén lâu lắm rồi liền không khống chế được.
Mộ Tây nhìn cô cắn lên đầu vai anh lại dùng tay nện lên ngực anh. Lục Hi đang khóc: “Cậu chết thì tôi nên làm cái gì bây giờ?” Nhưng cô làm như vậy bảo Mộ Tây làm sao chịu nổi đây. Một người yêu thương một người khác, lại không có nghĩa là quên đi người yêu cũ của mình, có lẽ là như vậy chăng?
“Hi Hi con mau bình tĩnh lại!” Đem theo cháo Lục mẹ nhìn thấy Lục Hi rốt cục hoàn toàn yên tâm “A Triệt gọi điện thoại hỏi con đâu, ta sợ nó lo lắng nên nói con muốn ở lại đây hai ngày. Tiểu Mộ, A Triệt nói muốn chúc mừng con.”
“Cảm ơn mẹ!” Mộ Tây thấp giọng nói. Lục Hi còn nằm trong lòng anh khóc lóc, Lục Nhược thử đẩy Lục Hi ra cô lại ôm càng chặt.
Lục mẹ giúp Mộ Tây lấy cháo: “Tốt lắm, tốt lắm, Hi Hi, đều đã lớn như vậy rồi, đừng khóc như trẻ con trước mặt Mộ Tây như vậy nữa. Thật là nghe cảnh sát nói lại cũng là nhờ Lục Nhược che chở cho con, nếu không thương tích của con hẳn cũng không nhẹ. Bồ tát phù hộ may mắn không có chuyện gì. Con phải biết là mình có đứa em trai tốt thế nào! Lại đây xem đi, Tiểu Mộ sịnh cho Lục Nhược một đứa trẻ vô cùng bụ bẫm nha! Ha ha”
Lục mẹ tựa hồ không biết nói sai ở chỗ nào, có chút nghi hoặc nhìn ba người.
Rôt cuộc Lục Hi cũng buông Lục Nhược ra, mờ mịt nhìn lên đứa nhỏ trên gường, lại nhìn thấy ánh mắt Mộ Tây trong lòng không khỏi run lên, Lục Nhược không khỏi nắm lấy tay cô: “Nhị Tây, anh không phải…”
Mộ Tây mở tay ra chỉ là nhìn Lục Nhược: “Thương tích của anh đều nằm ở bên trái phải không?”
Lục Nhược sắc mặt cứng đờ gật đầu.
Mộ Tây cả người phát run, vừa tiếp nhận chén cháo không trụ được đem ném vỡ tan trên sàn: “Anh có nghĩ hay không, nếu anh thật sự, có cái gì, con của chúng ta làm sao bây giờ, em nên làm cái gì bây giờ?”
Lục mẹ vội vàng la lên: “Đây là làm sao vậy? Tiểu Mộ, con bình tĩnh lại, đứa nhỏ bị con dọa khóc rồi kìa.”
Người gây chuyện không có gì đáng trách nhưng vì sao lại là cô?
“Nhị Tây…”
“Đừng chạm vào em!” Mộ Tây đem toàn bộ sức mạnhc giáng xuống một cái tát: “Anh không xứng! Cho dù bị thương đổ máu cũng nên là vì em! Anh vì người con gái của anh bị thương, lại chạy đến đậy hưởng thụ tình yêu của em, anh thật tàn nhẫn!”
“Tiểu Mộ đừng như vậy, Hi Hi là chị gái của nó!” Lục mẹ nhìn thấy hành vi của con dâu tỏ vẻ khó hiểu.
Không phải chưa từng thấy cảnh hai người yêu nhau nhưng không thể ở cùng một chỗ nên đau lòng rơi lệ, nhưng tại sao người gặp sự tình này lại là cô? Hành động vừa rồi của Lục Hi nói cho cô biết rõ ràng Lục Hi còn yêu anh.
Lục Nhược, khi anh xoay người ôm chị ấy sâu vào trong lòng có phải hay không trong lòng một tia do dự cũng không có. Trong lúc ấy, anh có thật không biết cô đang chờ anh. Anh đã nói muốn cùng cô sinh đứa nhỏ, xương cốt cũng đau nhưng chỉ cần nghĩ anh nguyện ý ở bên cạnh cô, cô nguyện ý chịu được.
Thân thể lại đau, trải qua đều đã trải qua rồi. Trong lòng tại sao miệng vết thương vẫn không thể khép lại?
Anh xem, không có anh cô vẫn có thể tự bước tiếp, không có anh cô vẫn có thể sống rất tốt.
Bất quá, cô chỉ muốn một cuộc sống yên ổn, được anh hoàn toàn yêu cô, tại sao lại luôn khó đến vậy?
Anh làm tổn thương cô, lại thích cô, lại cùng cô ước hẹn, làm cho cô càng thêm hạnh phúc nhưng lại đâm cô một nhát càng thêm đau. Cô đối với anh chờ mong tín nhiệm, yêu say đắm, rốt cuộc có đáng giá hay không?
Như vậy thích anh yêu anh tận đến khi gả cho anh chỉ ngắn ngủi trong vài tháng. Bởi vì từng bỏ qua nên đặc biệt quý trọng, tuy đã đi qua nhưng lại như bóng với hình, bởi vì cùng chung huyết thống nên liên lụy không n