Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341285

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1285 lượt.

ngẩng đầu dịu dàng cười nói: “Hoàng tổng thật là khéo!”
Hoàng Thế An nhìn thấy bộ dạng xinh đẹp của Mộ Tây khi cười, đôi lông mày sắc sắc khẽ kéo lên, không chút nào che giấu tình cảm ham muốn của bản thân: “Hoàng mỗ cố ý muốn cùng Mộ tiểu thư ăn bữa tối thật không biết có được hân hạnh đón tiếp hay không?”
Nói thực ra đổi đi một cái dạ dày thì Hoàng Thế An này cũng có thể được cho là một đại soái ca, chỉ tiếc nhân cách thì thật đáng khinh, dù cho có hời hợt đến mấy thì cũng phải ném hắn xuống gót giầy mà dẫm qua. Hoàng Thế An là ông chủ của Bản thị – tập đoàn truyền thông, cũng có chút tiếng tăm trong giới kinh doanh. Khi Mộ Tây đến bàn chuyện hợp tác, đúng lúc Hoàng Thế An bị cha anh ném đên Thành phố M để rèn luyện tính cách.
Thật sự là chẳng hay ho gì! Mộ Tây nhanh chóng đi giày đứng lên: “Cảm ơn Hoàng tổng, đêm nay tôi còn có việc phải làm.”
Hoàng Thế An một bước chặn cô lại: “Mộ tiểu thư không biết cuối tuần có thời gian rảnh hay không?”
Dựa vào cái…! Mộ Tây thầm mắng một tiếng, như thế nào cô lại đen đủi gặp phải loại người như vậy chứ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cánh tay giơ lên cũng đã thấy mệt mỏi: “Cuối tuần tôi còn phải bồi con trai đi chơi thật xin lỗi Hoàng tổng, tôi không có thời gian.”
“Con?” Hoàng Thế An trợn mắt há miệng, cầm lấy tay Mộ Tây. Trước đây đã từng gặp phải cảnh bị sói bắt lấy như vậy cô nhanh chóng thoát ra khỏi ma trảo.
Đột nhiên từ bên cạnh, một quyền lao tới, chuẩn xác nhằm vào cái mũi của Hoàng Thế An, hắn hét thảm thương một tiếng, đã sớm bị vứt qua một bên.
Thẹn quá thành giận, Hoàng Thế An nhanh chóng đứng lên, sau lại thấy rõ kẻ động thủ là ai, lập tức căng cứng thân thể: “Cái kia là hiểu lầm, hiểu lầm! Tôi đi trước!” Hắn chạy nhanh lên xe đào tẩu, đi xe nhanh chuốc lấy không ít tiếng mắng chửi hai bên đường vọng lại.
“Em không biết tránh một chút sao lại để hắn ta tùy tiện chạm vào như vậy?”
Mộ Tây nhìn sắc trời, thời gian thật không còn sớm muốn chạy thật nhanh về nhà. Ngày mai Tiểu Đào Quân về nhà phải giữ sức để hầu hạ con. Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhặt túi tài liệu, tìm đường bỏ chạy. Cô cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không phát hiện…. mặc kệ một trăm lần.
Trên trán Lục Nhược gân xanh ân ẩn nhảy lên, người đàn bà này lại một lần nữa không nhìn nhận sự tồn tại của anh. Anh hít một hơi thật sâu, thâm tình nói: “Nhị Tây về nhà đi!” Thân hình anh cao gầy, chỉ là có hơi chút cứng ngắc, nhưng dưới chân bước chân lại không dừng lại.
Đi con mẹ nó, lão tử đã chống đủ chính sách dụ dỗ ấy rồi!
*
Mộ Tây bị một đêm thức trắng, ngày hôm sau khi đi vào văn phòng. Khi Mộ Tây xuất hiện Lộ Dao liến nhanh chóng hoài nghi quan sát cô, ngồi nghiêm chỉnh làm nữ quản lí đại nhân của cô sao?
Mắt trái máy. Mắt phải cũng máy.
Sau khi nhìn thấy cái gọi là lái xe riêng của Mộ Tây, Hạng Vị Ương luôn miệng cái gọi là càng vất vả công lao càng lớn, thù lao càng nhiều, sau khi suốt một ngày trông mong cái nhìn sung sướng của cô đáp lại, rốt cuộc cũng phải thu về bình tĩnh.
“Quản lý, lên xe.” Lái xe riêng của cô sửa sàng lại mũ phớt, mở một bên cửa xe ra, làm cái tư thế mời.
Mộ Tây cứng ngắc ngồi xuống.
Lái xe huýt sáo, lưu loát ngồi vào bên trong, thân thủ nhanh nhẹn đem cửa sau xe hạ xuống, nghiêng đầu hỏi cô: “Đi đâu ạ?” Thật không quá lại khéo như vậy, Mộ Tây mớ hồ đem ánh mắt đáp trả lại anh. Cô có đôi chút tức giận nhưng đối phương lại vô cùng trẩm ổn.
“Nhà trẻ XX.”
Dọc đường đi trừ bỏ nhạc nhẹ mở ra, cũng chỉ có tiếng hít thở của hai người. Buồn bực nửa ngày, Mộ Tây thấy gần đến cửa nhà trẻ, linh quang trong mắt hiện ra, trên khóe miệng ẩn hiện nụ cười tinh quái.
Mắt Lục Đào Đào thật sự rất nhanh nhẹn liền tìm được mẹ của mình: “Mẹ Đào Đào lại được hoa hồng nhỏ.” Cậu bé nhanh chóng ôm lấy một chân của Mộ Tây, rất nhanh liền đem đóa hoa hồng đỏ au kia ra khoe.
“Tiểu Đào Quân quả thực rất lợi hại mà!” Mộ Tây xoay người hôn cậu bé một cái sau nhéo nhéo hai bên tay cậu: “Sáng sớm có chịu tập thể dục không vậy, giống như lại béo ra rồi!” Phát hiện sự chú ý của con bị đằng sau phân tâm, Mộ Tây nhanh chóng thân thiết ngồi xuống, ôm ôm cái đầu xù của con, âm độc nói: “Bảo bối gọi bác đi!”






Trong lòng Lục Nhược lảo đảo “Ba” một tiếng có chút mất mát.
Lục Đào nhìn sang Lục Nhược, lại ngẩng đầu lên nhìn Mộ Tây, khuôn mặt biểu tình rất là rối rắm, áp a ấp úng: “Kia không phải là bố sao?… Là dì nhỏ nói cho con biết.” Thấy bộ mặt trắng bệch khác thường của Mộ Tây cậu bé nhanh chóng trốn tránh trách nhiệm.
“Thực .. tốt mà!” Mộ Tây tức giận đến giọng cũng phát run, Tiểu Mộ Nam, chị nguyền rủa người đàn ông của mày vĩnh viễn đứng trong phòng thí nghiệm không về nhà.
“Đào Đào, lại đây bố ôm một cái!” Lục Nhược mở tay ra mời gọi, tư thái chậm rãi nhưng thật cường thế.
Lục Đào Đào trông bố nhóc thật sự rất mong đợi, nhưng lại thật sự không đành lòng nhìn mẹ mà rút ra được bàn tay của mình, kết quả đôi mắt nhất thời cúi xuống, hai con mắt l