Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341271

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1271 lượt.

ết cảm xúc của cô: “Cùng em kết hôn mới nghĩ như vậy sao?”
Lục Nhược âm trầm nhìn chăm chăm vào cô: “Lời này của em có ý gì?”
Mộ Tây ủy khuất nói: “Anh đang tức giận?”
Lục Nhược nở nụ cười cứng ngắc: “Không có.” Không đành lòng vỗ vỗ lưng cô: “Ngủ đi!”

Lục Nhược bắt được đôi tay không an phận của cô: “Vẫn còn muốn?” Mộ Tây phẫn nộ buông tay: “Nó không phải vẫn còn rất hưng phấn sao?”
“Em còn sức thì chúng mình tiếp tục!” Lục Nhược ôm cô tiến vào trong lòng: “Dù sao với em anh luôn luôn cảm thấy không đủ!”
Mộ Tây bắt lấy tay ai đó: “Anh…. em không ở cạnh thì anh làm sao bây giờ?”
“Em nói đi đâu đó?” Lục Nhược xấu xa cọ sát cô: “Hơn nữa cũng không mặc quần áo vào….” Mộ Tây cứng họng: “Anh, anh lại còn không biết xấu hổ một chút!”
Lục Nhược ôm chặt lấy cô, cằm đặt trên đỉnh đầu cô. Mộ Tây nghe thấy âm thanh có phần bất đắc dĩ của anh trên đỉnh đầu: “Anh đều chỉ ngủ một mình!”
Mộ Tây bị anh bắt vào quá nhanh, mặt chạm vào khuôn ngực khỏe mạnh của anh: “Đó có là cái gì to tát đâu? Trước kia em cũng không có ngủ cùng người khác!”
“Em…” Lục Nhược có chút chán nản: “Em muốn tức chết anh mới được có phải không?”
Mộ Tây không trả lời, lắng nghe tiếng cửa mở: “Cùm cụp” một tiếng thế nhưng cửa bị mở. Ngoài cửa đèn đuốc sáng trưng, một chiếc bóng bị kéo thật dài, là một người phụ nữ.
Hai người đều nhanh chóng cứng người, Lục Nhược quấn chắn quanh người Mộ Tây, quát: “Ai? Đứng đó!”
Sau một lúc lâu, một âm thanh nũng nịu vang lên: “Lục ca ca, em là Nhụy Nhi… Em không tìm được anh, vữa nãy nghe thấy tiếng anh trong này, liền đi đến phòng trực ban lấy chìa khóa đến đây, xem xem?” Hoàng Nhị nhẹ nhàng tiến vào bên trong xem xét, lại chỉ nhìn thấy hình ảnh cao gầy của anh dựa trên ghế sô pha, thấy anh không lên tiếng liền đánh bạo đi vào bên trong, mới tiến được vài bước, ai ngờ đạp phải một thứ gì đó mềm mềm.
Hoàng Nhụy a lên một tiếng, ngồi xổm xuống nhặt lên một cái gì đó nửa vòng tròn, sờ vào mềm mềm, còn có dây lưng: “Đây là cái gì…” Cô đột nhiên hiểu ra!
“Lục thiếu gia, xin lỗi đã làm phiền!”
Một giọng nói kiều mị làm tan nát lòng của Hoàng Nhụy, chỉ thấy một thân ảnh mềm mại theo thân thể Lục Nhược từ phía sau trườn lên, vừa ôm anh vừa kiều mị làm nũng: “Anh còn muốn giữ em ở trong lòng bao lâu nữa vậy? Lục thiếu gia!”
“Lục ca ca, anh, anh thật sự rất xấu rồi! Nhụy Nhi ghét anh!” Hoàng Nhụy lau nước mắt bỏ chạy, thậm chí còn cẩn thận đóng cửa giúp bọn họ.
Jumbo said: Giọng cô ả điệu chảy nước! Anh Lục mà có gì với cô ả thật thì em đổi họ sang họ anh luôn!
Cô ta vừa bỏ đi, Mộ Tây liền đẩy Lục Nhược ra, từ trên sô pha đi xuống.
“Em đi đâu?”
“Mặc quần áo!” Cô hùng hổ, khập khiễng nhặt lên những cái quần áo bị rơi xuống đất: “Cho anh đi tìm Đằng Nhị, nhanh đi xem Nhụy Nhi, Hoa Nhi mang về mà chăm sóc cho tốt!
“Em lại nháo nữa rồi, cô ta không có quan hệ gì với anh hết!” Lục Nhược giải thích: “Cô ấy là em gái của Hoàng Thế An, anh cũng chưa nói chuyện mấy câu với cô ta. Nhị Tây, đừng đi mà, trở về, váy bị tốc lên kìa, bước đi là nhìn thấy hết đó, nghe thấy không hả!!!!”
Cửa “rầm” một tiếng bị đóng lại, Lục Nhược cô đơn nằm trên ghế sô pha, lõa thể, dần dần cơn giận trong lòng ngày càng lớn, anh trêu chọc ai chứ! Chết tiệt, còn có sức mà chạy, thể lực còn tốt vậy!
Lục Nhược ngồi thẫn thờ một hồi lâu, đến lúc phục hồi ý thức muốn mặc quần áo vào mới phát hiện có chỗ không đúng. Quần lót, áo khoác, giày, tất còn có di động của anh đều đâu mất cả rồi.
Mộ Tây đi xuồng tầng, bởi vì sốt ruột không tìm thấy cô nên Hạng Vị Ương nhìn thấy cô liền thở hắt ra, tiến đến muốn tấu cho cô nghe một bài: “Mộ Nhị, cô chạy đi đâu vậy? Nếu cô xảy ra chuyện gì thì tôi biết nói sao với Mộ Bắc đây? Đều đã làm người lớn cả rồi sao còn làm việc không có suy nghĩ như vậy hả? ”
Đến khi Mộ Tây đứng dưới ánh sáng, Hạng Vị Ương mới há hốc miệng. Cô cả người hỗn độn, còn có nhiều chỗ thâm tím. Hạng Vị Ương tay nắm chặt thành một quyền: “Có phải tên Lục Nhược đó không? Để đó tôi cho hắn một trận!”
“Là do tôi tự nguyện, anh ta là chồng của tôi. Có chuyện liên quan đến anh sao?” Mộ Tây chán nản nói.
“Sao cô lại có thể nói như vậy được?” Hạng Vị Ương kinh ngạc nhìn cô, lại thấy chân váy của cô trông thật thảm hại, liền đem cởi áo vest khoác thêm lên người cho cô. Bỗng nhiên nhớ tới lời cô nói Lục Nhược là chồng của cô trong lòng không khỏi thấy chán nản.






Trong chốc lát, hai người không nói gì với nhau chỉ lẳng lặng. Mộ Tây đứng trên cầu thang, cho dù khoác áo khoác của anh nhưng dưới ánh đèn sáng ngời, vẫn có tể nhìn thấy rõ ràng những dấu hôn nhợt nhạt trên cổ, thêm nữa áo khoác của anh vốn rộng thùng thình, che lại mông của cô, nhưng váy bị xẻ cao lên trên lộ ra ngay cả bên trong đùi non của cô cũng có những dấu vết ái muội.
Hạng Vị Ương ho khan một tiếng chữa ngượng, tim anh bỗng nhiên có cảm giác rất khó hiểu, trong lòng chợt giấy lên một cảm giác khó tả. Tâm trạng phiền muộn, anh rút một điếu thu


Insane