Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341284
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1284 lượt.
y, chị cho em cái mũ đó đi, em cho chị rô bốt này!”
Mộ Tây không đồng ý: “Món đồ chơi kia của con đắt hơn cái mũ này rất nhiều!” Cô đem mũ trên đầu đội cho cô bé xong vỗ vỗ đầu nó nói: “Cho con, cô không lấy món đồ chơi đó của con đâu!”
Không đợi cô đem trả lại con rô bốt cho đứa bé sợ cô đổi ý chạy nhanh khỏi đó, khi chạy còn nói với lại: “Chị cầm đi!”
Mộ Tây cúi xuống nhìn con rô bốt trong tay tuy không phải là loại số lượng hạn chế kia nhưng thôi có cũng còn hơn không. Cô nhớ tới Tiểu Đào Quân, Mộ Nam nói nó sẽ mang thằng bé tới vậy mà giờ này vẫn chưa thấy đâu?
Nói Tào Tháo đến là Tào Tháo đến luôn.
“Mẹ!” Tiểu Đào chạy lại gần chỗ cô, trong tay còn có một mộ hình phát ra ánh sáng rực rỡ, nhìn ánh sáng rực rỡ của mô hình những đứa trẻ xung quanh nhìn Tiểu Đào với ánh mắt đầy hâm mộ.
Đến gần, đem so hai cái mô hình với nhau, Mộ Tây ảm đạm nhận ra cái mô hình của cô mang tới trông thật thảm hại. Cũng phải thôi Mộ Tây chua chát nghĩ, bố của nó là ông chủ của nơi này, tất cả đồ chơi ở đây đều do bố nó thiết kế, lại nắm trong tay cả dây chuyền sản xuất. Tiểu Đào cầm trong tay thứ này chắc canh phải là sản phẩm tự tay anh chế tác vô cùng tinh tế rồi.
“Mẹ, quà mẹ mua cho con đâu?” Tiểu Đào Quân chờ mong chớp chớp mắt to.
Mộ Tây vươn tay: “Chỉ có cái này thôi, mẹ không mua được đồ tốt hơn. Bất quá…ha ha” Mô Tây vỗ vỗ bả vai con: “Nhưng là mẹ lấy mũ đổi.”
“A a, cái này con cũng thích!” Tiểu Đào Quân vá lại tâm hồn rách nát của mẹ nó.
“Sao lại chỉ có một mình con, dì đâu?”
“Dì đem con giao cho bố, dì muốn đi nhà vệ sinh!” Tiểu Đào Quân vui cười hớn hở đảo tay nắm lấy món đồ chơi: “Bố đang cùng một cô rất xinh đẹp nói chuyện.”
Cô, lại còn rất xinh đẹp?
Mộ Tây vỗ vỗ mặt Tiểu Đào: “Tiểu Đào ngoan, một lúc nữa chơi mệt phải theo dì về nhà ngủ, buổi tối mẹ còn có việc phải làm. Tiểu Đào không nên giống như người nào đó hoa tâm, vô trách nhiệm.”
Tiểu Đào Quân cái hiểu cái không gật đầu.
Cùng với buổi triển lãm này buổi tối còn có một buổi họp lúc 9 giờ, Mộ Tây đành phải bày ra khuôn mặt có lỗi không thể bồi Tiểu Đào đi chơi.
Sau khi Tiểu Đào bị Mộ Nam ôm đi, Mộ Tây còn chưa kịp vận động thắt lưng, đằng sau liền nghe thấy một thanh âm lạnh lùng hỏi: “Anh hoa tâm, vô trách nhiệm?”
Mộ Tây đành cười gượng mấy cái, qua đầu nhìn Lục Nhược cười tủm tỉm nói: “Lục tổng nói cái gì vậy?”
Lục Nhược rõ ràng là đang tức giận, mân mân bờ môi.
Mộ Tây rụt rè đứng bên cạnh, đêm nay anh là chủ nhà, cô là khách không thể mắc sai lầm được. Nhưng mà cô thật sự rất buồn cười, cô đang gặp phải con thỏ hung ác nhất rồi?
Lục Nhược đeo trên đầu một đôi tai thỏ màu phấn hồng rất là dài, lông lại còn hơi xù lên, đi kèm với quần âu giày da, một bộ dáng đáng yêu xinh xắn lại đi cùng một bộ dạng vô cùng hung ác, thật sự rất buồn cười…
“Rất xin lỗi, ha ha.” Mộ Tây che miệng, thật sự hy vọng mình sẽ không cười đến mức bị nội thương, Lục Nhược ở bên cạnh bị cô cười đến mức đỏ mặt xấu hổ.
“Em lại đây!” Lục Nhược túm lấy cổ tay cô, kéo cô một đường đến hội trường ở đằng sau, tiến vào một phòng thay quần áo không người, quay lại hung hăng đá vào cửa ra vào, đem cô áp lên trên ván cửa.
Mộ Tây cười không nổi: “Anh định làm gì? Chút nữa còn phải họp, buông em ra.”
“Bây giờ là 8 rưỡi còn nửa giờ!” Lục Nhược ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ, nhanh chóng cởi quần, thấy Mộ Tây ngây ngốc đứng đó nhanh chóng tốc váy cô lên.
Dưới thân lạnh lẽo, Mộ Tây nhìn vào trong phòng đèn đuốc huy hoàng nhưng không một bóng người, lại nhìn thấy Lục Nhược đang tức giận ngập trời, đầu lưỡi líu lại, lắp bắp nói: “Anh, anh dám làm ở trong này?”
Những lời này nghe vào trong tai của đàn ông, chắc canh chỉ là lửa cháy đổ thêm dầu, là khiêu khích, lại là khiêu khích!
“Sao lại không dám?” Lục Nhược vạch bỏ tất chân của cô, thô lỗ giật ra chiếc quần chữ T thở dốc nói: “Quấn chặt một chút!”
Một tay anh nâng mông cô lên, Mộ Tây còn chưa kịp nhấc chân, đã bị anh thô lỗ tiến chiếm bên trong, chỉ kịp kêu lên một tiếng.
Lâu như vậy không có làm, anh lại hưng phấn như vậy, cô khó khăn chống đỡ, chỉ muốn chạy trốn thật nhanh, hô hấp nhịn không được ngày càng nhanh, một khắc bị anh xuyên qua, cô thậm chí nghĩ sớm nên như thế.
Lục Nhược kích thích, nghiến răng nghiến lợi quở trách cô: “Không cho con nhận anh… lại còn đánh anh… đem bỏ anh lại khách sạn… cam chịu khó xử cũng không tìm đến anh? Em có phải muốn anh giết chết em hay không!”
Mộ Tây ở trong lòng anh vặn vẹo, mồ hôi đầm đìa. Mỗi câu oán hận anh lại tiến thật sâu thật mạnh vào bên trong cô.
Thân mình Mộ Tây co lại một chút, anh vì thế mà có chút hưng phấn gầm nhẹ: “Tiểu Nhị Tây em dám chống đối anh?”
Ngoài cửa truyền đến âm thanh nói chuyện cùng tiếng bước chân, Mộ Tây như sắp bị rơi xuống vực cánh tay cố bám vào mặt tường, rốt cục lại động vào công tắc.
Đèn bỗng tắt tất cả rơi vào bóng tối.
***
Nửa giờ sau, những nhân vật liên quan đến hội nghị đều đã có mặt đầy đủ, ngồi nhìn nhau trong phòng hội nghị.
40 phút trôi qua, Lục tổng không th