Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341272

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1272 lượt.

ấy xuất hiện mà quản lý của Mộ thị cũng vắng mặt.
Một giờ sau, Hoàng Thế An rầm rì hai tiếng tỏ vẻ bất mãn. Những nhân vật còn lại mặc dù mặt mang vẻ tức giận nhưng vẫn không nói năng gì, trừ bỏ thực lực của Lăng Hiên cùng gia thế của Lục Nhược, đêm nay mọi người đến đây ai đều cũng lấy việc phát triển công ty làm trọng, chỉ chờ đợi một chút có đáng gì, tiền tài mới là quan trọng nhất.
Một giờ 15 phút sau. Lục tổng khoan thai đi vào, quản lý Mộ Thị vẫn đang muộn.
“Thật có lỗi, tôi có chút việc bận nên tới trễ.” Lục tổng rạng rỡ: “Bắt đầu đi.”
Đang ngủ gà ngủ gật Hạng Vị Ương mở mắt nhìn xung quanh một vòng: “Mộ Nhị của chúng ta còn chưa tới sao?”
Lục Nhược nhẹ nhàng nói: “Không cần chờ cô ấy.”






Tan họp, người nào đó tà tâm chưa dứt, Lục Nhược nhanh chóng chạy đến phòng thay quần áo, sau khi vào nhanh chóng khóa trái cửa lại, Mộ Tây đang say sưa ngủ trên một đống thảm dày xung quanh rơi đầy đồ chơi ngủ một cách ngọn lành, ôm cô vào lòng, sau lần trước, cô vẫn còn rất ướt át nên anh nhanh chóng tiến vào.
Dập dìu lay động, chiếc tai thỏ lúc trước anh đeo theo từng động tác xâm nhập triền miên của anh lay qua lay lại. Mộ Tây nhìn chằm chằm vào chiếc tai thỏ một hồi lâu sau khi không kìm lại được, nằm dưới thân anh cười đến rũ rượi.
Cô cười, thân thể liền lùi nhanh lại phía sau, Lục Nhược suýt chút nữa không chịu nổi, có chút chật vật dừng lại, hung tợn nói: “Còn có sức để cười, không muốn sống nữa hả?”
Tay đang nắm chặt một bên thành ghế sô pha, Mộ Tây chỉ vào chiếc tai thỏ vẫn còn đang lắc lư trên đầu anh: “Anh…A… ngay cả lúc đi họp cũng mang theo sao?”
Lục Nhược thẹn quá hóa giận, chuyện xấu bị bại lộ, bàn tay đang để trên vòng eo trắng trẻo thanh mảnh của cô nắm thật chặt một chút lại một chút va chạm vào tận sâu bên trong cô, tấm thảm lông dưới thân cô đã sớm bị làm cho nhăn nhúm biến dạng.
“Thật xấu! Cũng chỉ là nước mắt cá sấu!” Lục Nhược cố ý chạm vào cô, nhanh chóng xích lại gần cô.
Một phen hôn sâu qua đi, Lục Nhược còn muốn nữa lại đến. Mộ Tây ngăn anh lại: “Không cần, có chút đau!”
“Thật sao? Để anh xem xem!” Nói xong , Lục Nhược dời thân mình, tách ra hai chân đang khép lại của cô, thật sự cúi đầu tỉ mỉ quan sát: “Uhm, thật sự có chút hồng lại sưng…”
Âm điệu của anh chầm chậm đi xuống, cuối cùng biến mất. Sự mềm dẻo của đầu lưỡi thay thế cho ánh mắt nóng bỏng, tinh tế miêu tả hình dạng của chỗ kia. Mộ Tây thở hổn hển cúi đầu nhìn anh, một làn sóng như thủy triều kéo tới, cô nhanh chóng kéo tóc của anh: “Đừng!”
Lục Nhược kích động ôm cô đứng lên, đem cô đặt lên trên sô pha phía sau cửa sổ. Mặt bàn đá cẩm thạch làm cô cảm thấy thật lạnh lẽo. Mộ Tây mở mắt lại nhìn thấy ánh mắt nóng rực của Lục Nhược.
Anh đem tay cô nắm chặt rèm cửa sổ: “Có khả năng sẽ đau, em kiên nhẫn một chút!”
Hai người cuối cùng cũng thật sự sức cùng lực kiệt, thậm chí không duy trì được ngồi bên trên bệ cửa sổ mà ngã nhào trên mặt ghế sô pha.
Mô Tây khó khăn cử động đôi chân bủn rủn: “Lục Nhược!”
“Uhm” Lục Nhược miễn cưỡng đáp lời, ngón tay ở cằm cô vuốt ve.
Mộ Tây nằm úp sấp trên người anh, thở nhè nhẹ lên cằm anh: “Mấy năm nay thật sự anh không có người khác ư?”
Lục Nhược liếc mắt nhìn cô một cái: “Tìm ai?”
Mộ Tây thong thả đem hai chân cọ sát trên người anh: “Em bị anh ép tới khô kiệt!”
“Khô là tốt, để xem em còn chạy nữa không?” Lục Nhược sờ soạng một hồi, rồi khoác một tấm chăn mỏng lên người cô.
Mộ Tây thấy không thoải mái liền né ra: “Không thích, ẩm ướt dinh dính, khó chịu lắm!”
Lục Nhược nắm lấy thắt lưng cô: “Đừng nhúc nhích!” Anh sờ sờ vào tấm thảm sau đó lại xoa xoa gương mặt đã sớm ửng hồng của cô: “Còn dám vứt bỏ, không phải đều là dịch mật của em sao?”
Mộ Tây xấu hổ, toàn bộ máu trong người đều phóng thẳng lên mặt, cắn một ngụm trước ngực anh: “Anh nói gì chứ?”
Lục Nhược một tay nâng mông của cô lên, tay kia từ sườn cô kéo tới: “Của anh đều ở trong này!” Nói xong nở một nụ cười mờ ám.
Mộ Tây nhận mệnh chỉ đành nhăn mặt một cái, ở đâu ra cái con người mặt so với tường thành còn dày hơn vậy? Cô im lặng nằm trên người anh một lát, đột nhiên ngẩng đầu lên quẫn bách hỏi: “Anh có dùng đồ bảo hộ không đó?”
Lục Nhược hứ một tiếng: “Thế thì sao?”
Mộ Tây xấu hổ quẫn bách nói: “Chúng mình làm không chỉ một lần… lại mang thai thì làm sao bây giờ?”
“Thì sinh chứ sao?” Lục Nhược chăm chú nhìn cô: “Nhị Tây, lần này dù trời có sập xuống thì anh cũng không đi đâu hết. Thân anh, lòng anh, mệnh của anh đều cho em tất!” Ánh mắt của anh dừng lại trên trần nhà, thâm trầm nói: “Không được gặp em từ sớm, lại sống buông thả, thậm chí lấy đó làm kiêu ngạo nhưng sau khi cùng em kết hôn, anh chỉ muốn được thành người tốt, có trách nhiệm, có thể đảm đương gia đình, có thể chăm sóc người thân.” Anh có chút ngượng ngùng: “Đương nhiên giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, nhưng bất quá bố cũng nói giờ anh ổn trọng hơn.”
Một khắc im lặng, anh căng thẳng mong chờ phản ứng của Mộ Tây, muốn bi