Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1292 lượt.
ợc yên, hai tay bám vào bệ rửa mặt nói: “Em giúp anh!”
Mộ Tây đỡ cằm anh, đem chén nước giúp anh uống hết: “Anh uống nhiều rồi, để em giúp anh đặt phòng, đêm nay ở lại đây thôi!”
Lục Nhược đứng dậy, ánh mắt dọa người: “Em có phải vợ anh không, còn không đưa anh về nhà!”
Mộ Tây trầm mặc: “Về sau… không cần anh giúp em. Em có thể tự làm được!”
“Làm sao được?” Lục Nhược nâng cằm cô lên: “Dùng sắc đẹp?”
Mộ Tây đem gạt bỏ tay anh: “Anh đừng quá đáng, anh là anh, em là em, không cần anh phải giúp. Uống nhiều như vậy cũng là anh tự nguyện, không ai ép anh uống!”
Lục Nhược bị cô hờn lẫy, tựa vào bồn rửa mặt bất đắc dĩ nói: “Em muốn chọc giận anh có phải không?” Từ sau lần uống rượu lại bắt nạt Mộ Tây, vài năm nay anh rất ít uống rượu, đây là lần đầu tiên uống nhiều như vậy thân thể có chút khó chịu.
Mộ Tây cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi giày: “Em nào có!”
“Chính là có, còn nữa…” Lục Nhược thì thào đem cô ép vào trong lòng: “Chưa từng có ai làm anh giận như vậy!”
“Khụ, quản lí, quấy rầy một chút!” Lộ Dao trấn tĩnh gõ cửa: “Nhân viên ở Hoàng thị muốn đi rồi. Nhân viên của chúng ta cũng uống không ít, tôi phải lái xe đưa người khác về. Lục tổng đành phải phiền quản lí vậy?”
“Biết rồi, đi đường cẩn thận.” Mộ Tây có chút xấu hổ, Lục Nhược đang ngửi tới ngửi lui trên tóc cô, bất mãn cất lời: “Vì sao cắt tóc? Anh thích tóc xoăn dài hơn?”
Sau khi sinh con xong, cô phát hiện tóc của mình bị chẻ ngọn không ít, đơn giản cắt thành tóc ngắn. Sau hai năm, tóc dài tới ngang vai lại được cô ép thẳng tóc mái cũng vén lên, trông giống một người phụ nữ thành đạt. Hạng Vị Ương có lần phê phán ngoại hình của cô, trông như một phu nhân dịu dàng. Sau hai năm trải qua nhiều chuyện,cô cũng đã trở nên trưởng thành không ít, có đôi khi Hạng Vị Ương nói cô có nét hung ác giống Mộ Bắc mất rồi!
Mộ Tây lôi lôi kéo kéo thật vất vả mới kéo được Lục Nhược vào trong thanh máy. Lục Nhược ôm cô không chịu buông tay: “Bảo bối, chúng ta đi lên lấy phòng sao?”
Mộ Tây hối hận, cô nên sớm ném anh cho nhân viên phục vụ phòng đưa lên. Đi cùng anh như vậy sợ không sớm thì muộn cũng xảy ra chuyện. Đi đến trên lầu cô đem Lục Nhược ném cho phục vụ phòng rồi chạy trốn.
Ngày hôm sau, Lục Nhược tỉnh dậy một mình trên giường lớn trong khách sạn, buồn bực một hồi lâu.
Rửa mặt xong, nhìn thấy trên sô pha có một bộ quần áo mới, trong lòng mới thư thái một chút. Tuy đem bỏ anh lại nơi này nhưng rốt cuộc vẫn lo lắng cho anh giúp anh chuẩn bị quần áo.
Quản lí khách sạn thấy anh đi ra từ thang máy vội vàng chạy lại chào hỏi, Lục Nhược cười đáp lại. Quản lí không khỏi thụ sủng nhược kinh, đem thứ trong tay đưa cho anh xem.
“Đây là…?” Lục Nhược nhìn chằm chằm vào vật trong tay viên quản lí là một cuốn sổ màu xanh, sắc mặt trầm xuống.
“Mộ quản lí phân phó, khi nào ngài tỉnh thì đem thứ này đưa cho ngài, ngài sẽ trả!” Quản lí mắt chạm đất, tình nguyện muốn trốn tránh trách nhiệm, trong lòng không yên nên nói năng cũng không được lưu loát: “Hóa đơn đã được khấu trừ như thường lệ,… Đương nhiên chúng tôi biết quy định cũ của Lục tổng, không bằng lần này vẫn làm như, mọi lần?”
“Thật lợi hại, không đến một giờ lượng đơn đặt hàng đã tăng vọt.” Lộ Dao thốt lên sau khi nhìn bảng báo cáo tiêu thụ ngoài đại sảnh.
“Lộ Dao là cô à?” Mộ Tây muốn phun máu.
Lộ Dao chẳng thèm để ý: “Bộ đồ thỏ trắng, lâu rồi tôi không có mặc thứ đồ xấu hổ như vậy” Lộ Dao phô trương đứng lên, quơ quơ thân hình làm hiện ra một túm lông đằng sau mông, “A trưởng phòng, hình như thiếu đồ chơi rồi, tôi nhớ cô muốn có đồ chơi cho Tiểu Đào mà?”
Mộ Tây nhanh chóng rẽ người đi đến quầy hàng nhưng cả năm con rô bốt biến hình đều đã bị trưng biển đặt trước. “Sao lại như vậy?” Cô đành mặt dày hỏi nhân viên bán hang đứng đó: “Tôi sẽ trả tiền, phiền cô bán cho tôi một con rô bốt được không?”
Nhân viên phục vụ rặn ra một nụ cười rất chuyên nghiệp : “Thực xin lỗi tiểu thư…”
Mộ Tây thất vọng tránh ra.
Mấy cô bé hưng phấn chạy lại chỗ Mộ Tây đứng, “Woa, woa, chị là phù thủy à?” “Xem bói giúp em được không?” “Chị tặng em cái mũ của chị được không?”
Mộ Tây bất đắc dĩ, từ đầu năm tới giờ, phù thủy trở nên rất nổi tiếng. Lúc trước nhân vật phù thủy được chuyển thể từ một nhân vật trong truyện cổ là người ác độc, chuyên vỗ béo trẻ con rồi ăn thịt. Nhìn lại, thì nhân vật phản diện lại là nhân vật thu hút được nhiều sự chú ý của lũ trẻ nhất.
Có một vị giả trang thành hoàng tử hào hoa vung kiếm chém xuống rất oai hùng nhưng kiếm vừa chém xuống lại bị đứa trẻ con đứng gần đó cười nhạo: “Ha ha kiếm của chú là giả!” Bọn chúng chạy nhanh bỏ lại người đó đi xem tương một con rồng được làm từ sáp.
Hoàng tử nhìn có chút uể oải, Mộ Tây biết anh ở trong công ty là một nhân viên quản lí cấp cao thét ra gió hét ra lửa nhưng xem ra trước mặt trẻ con thì chúng sinh bình đẳng nha.
Một cô bé muốn chạm vào chiếc mũ của Mộ Tây nhưng đợi mãi không được đem rô bốt biến hình nhét vào tay Mộ Tây. “Phù thủ