XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1262 lượt.

ũng có lúc kẻ nào đó lưu manh, đùa giỡn đè cô dưới thân, nhưng cũng không hề có sự cuồng loạn giống như hôm ấy. Rốt cuộc cũng đến một ngày, Lục Hi kéo tay anh nói: “Lục Nhược, đi gặp mẹ em đi.”
Lục Nhược hiểu rõ điều đó có ý nghĩa gì, rất nghiêm túc gật đầu.
Tại phòng bệnh đã có người tới thăm. Người kia mặc dù tóc bạc, trán hói vẫn nhìn ra được khí chất thời trẻ. Quan trọng hơn là, Lục Hi kinh ngạc nhìn người đàn ông kia, lại quay sang nhìn Lục Nhược, hai người, quả thực giống nhau như đúc.
Người nọ nắm lấy tay mẹ mình. Trong trí nhớ của Lục Hi, mẹ là một người phụ nữ mạnh mẽ, cũng chưa bao giờ thân mật với đàn ông như vậy. Người này, ông ta….
Người nọ nhìn thấy Lục Hi, ánh mắt dừng lại nơi bàn tay Lục Hi và Lục Nhược vẫn nắm chặt, cầm lấy tờ áp-phích đặt trên tủ đầu giường ra đối chiếu rồi cười dịu dàng: “Là Hi Hi phải không,” rồi lại cúi đầu nhìn người nằm trên giường bệnh, “Rất giống em thời trẻ.”
“Chào bác, cháu là Sở Hi. Xin hỏi bác là?” Lục Hi cố gắng nhấn mạnh tên họ của mình, tuy rằng cô sinh ra đã không có cha, thế nhưng điều đó không có nghĩa là ai cũng đụng vào mẹ cô được.
Ánh mắt Lục cha ánh lên một tia buồn bã nhưng vẻ mặt lại nhanh chóng sáng lên, “Sở? Là theo họ mẹ à.”
“Cha.” Lục Nhược vẫn im lặng giờ mới mở lời, từ lúc nhìn thấy người phụ nữ nằm trên giường bệnh kia, trái tim của anh bất giác chùng xuống, vì sao trong phòng cha lại để ảnh của bà ấy?!
Lục cha đứng lên, hơi cúi người nắm lấy bả vai Lục Hi, “Con ngoan, cha là cha của con. Nhược Nhược, nó là em song sinh của con… Mới vừa rồi, mẹ con đã đồng ý tái hôn với cha, Lục Hi, hoan nghênh con về nhà.”
Lục Hi quay đầu lại, phát hiện môi của Lục Nhược đã trắng bệch. Ánh mắt anh nhìn cô như nhìn thấy quỷ. Ông trời, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?!
Lục cha nhờ tấm áp-phích dán trên đường mà tìm được tới. Lục mẹ sống một mình nhiều năm như vậy, hóa ra là bởi vì yêu người đàn ông này.
…………………..
……………
Dọn nhà đi, Lục Hi vẫn có chút mờ mịt, cô lặng lẽ chỉ mang một vali hành lý tới khu nhà cao cấp của Lục gia.
Lục gia gia là quan lớn, truyền tới đời Lục cha, thế lực đã hùng mạnh tới mức không ai có thể động tới được. Lục mẹ bởi vì ông ta máu lạnh mà sau khi sinh ra hai chị em Lục Hi, Lục Nhược dứt khoát mang theo con gái bỏ đi. Ông không phải muốn con thừa kế sao? Được, tôi cho ông.
Lục Hi biết mẹ mình trong lòng lo lắng, cũng không oán hận trách móc quyết định của bà.
Sau ngày đó, Lục Hi chưa hề gặp Lục Nhược. Lúc này, thấy bóng dáng tiều tụy gầy gò kia đứng ở cửa, Lục Hi nhịn không nổi, một giọt nước mắt rớt xuống nền đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Quản gia cười cười chào: “Tiểu thư, cậu chủ.”
Lục Nhược rút hai tay đang đút túi ra, chậm rãi đi tới trước mặt Lục Hi, khuôn mặt mang theo vẻ chán chường.
“Em trai, em không khỏe sao?” lời vừa thốt ra, Lục Hi cũng sửng sốt. Cô làm sao có thể tàn nhẫn như vậy, vết thương máu chảy đầm đìa còn chưa dứt lại chém thêm một dao, khiến anh không thể nào chịu được!
Lục Nhược nhíu mày, mạnh mẽ đoạt lấy vali trên tay cô, “Em giúp chị, chị gái!” Hai chữ nặng nghìn cân, hận không thể đem xét nát thành tro, cách nào cũng được chỉ cần có thể làm mất đi ràng buộc huyết thống chết tiệt kia!
Thấy hai người một trước một sau đi vào, Lục mẹ mỉm cười có chút thẹn thùng, Lục cha an ủi vỗ vỗ vai bà.
Thấy mẹ, Lục Hi đột nhiên cảm thấy mình không nên oán giận. Dù sao, khiến cho mẹ hạnh phúc vẫn là ước nguyện của đời cô.
“Cha, mẹ.”
“Mẹ, cha.”
Hai tiếng cùng vang lên, Lục mẹ và Lục cha nhìn nhau cười hạnh phúc.
“Nhược Nhược, vào phòng để đồ, lấy giường tủ mới ra cho chị con.” Lục cha sai bảo.
“Biết rồi.” Lục Nhược đáp lời đi ra ngoài.
Lục mẹ đối với đứa con trai này hãy còn ngại ngùng, liền bảo Lục Hi, “Hi Hi, đi giúp em con một chút.”
“Vâng.”
Chỉ là một phòng để đồ, vậy mà so với gian phòng cô và mẹ ở vẫn lớn hơn. Lục Hi đi theo sau Lục Nhược, cô thực sự không quen, chỉ có thể ngồi một chỗ e ngại nhìn anh làm việc.
Lục Nhược lôi ra một chiếc ghế, trên chân ghế chạm trổ rất tinh tế. Giọng nói đều đều vang lên: “Nghe nói chị luyện đàn dương cầm, vừa may cái này có chỗ dùng.”
Lục Hi vội vã nắm chặt vạt áo, số phận đã định sẵn rồi, cô cố gắng không run rẩy, “Ừ” một tiếng.
Trong căn phòng chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, bên bậu cửa còn vương lại vài tia nắng, tạo thành một vệt sáng dài chỉ rõ lối đi. Lục Hi chậm rãi theo anh đi ra cửa, bóng tối cũng lặng lẽ mờ dần.
Đi tới cửa, Lục Nhược đột nhiên dừng lại, thân hình cao to che lấp cả ánh sáng, lần đầu tiên Lục Hi cảm nhận được rõ ràng sức mạnh tỏa ra từ người anh tới vậy, khiến cô vừa không thở được lại vừa say mê.
“Ầm” một tiếng, chiếc ghế bị quăng xuống đất, giơ chân đá sập cửa lại, Lục Nhược quay sang ôm chặt lấy cô vào lòng.
Lục Hi không biết từ lúc nào mình đã bị đẩy lui dần về sau, cuối cùng nặng nề ngã lên trên chiếc giường cũ rộng thùng thình, thân thể hai người nằm xuống làm tung lên một lớp bụi mờ.
“Khụ khụ!” Lục Hi bị sặc không ngừng ho khan, chỉ vài giây sau, đôi môi bị Lục N