Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.
n tiếp tục thích em nữa… Em sẽ ở bên cạnh anh và không đi đâu nữa…”
“Gia đình của em và gia đình của anh Phí Văn Kiệt đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi. Nhà em hồi còn kinh thế rất thiếu thốn. Học phí của ba em từ bé đến lớn thì phải có đếnhơn một nửa là do ba của anh Phí Văn Kiệt trợ giúp cho. Ba em và chú Phí đã là đồng môn với nhau từ hồi còn học tiểu học, rồi lên trung học, rồi lại cùng nhau vào đại học, và họ cũng là những người bạn tốt nhất của nhau”.
“Ba em sau khi tốt nghiệp đại học thì được phân công đến một miền đất rất hoang sơ hẻo lánh của Hải Thành làm nghề bảo trì công trình đường bộ ở nơi đó. Còn chú Phí thì được phân công đến một cơ quan phụ trách về giao thông vận tải được coi là tương đối tốt so với thời kỳ lúc bấy giờ. Thế nhưng chú ấy làm chẳng bao lâu thì xin từ chức để tự mình lập ra một tập đoàn riêng, tập đoàn bắt đầu từ những hạng mục công trình giao thông cơ sở sơ sài thất, nhỏ nhất mà làm dần lên cao hơn, nào là đèn đường, biển đường v. v… đều có hết cả, rồi sau đó dần phát triển lên thành những công trình liên quan đến kỹ thuật đường cao tốc và còn nhiều thứ hơn thế nữa. Vào thời điểm đó, chú Phí được tôn vinh là người Ninh Hải đầu tiên bắt đầu sự nghiệp riêng của mình trong số tất cả những người công tác tại cơ quan phụ trách về giao thông vận tải đó. Tập đoàn làm việc rất có tiến triển, chỉ trong vài năm đã phát tài lớn. Rồi chú ấy lại nghĩ cách thông qua các mối quan hệ giúp ba emđể có thể điều được từ nghề bảo trì công trình đường bộ chuyển sang sống trong thành phố này, rồi tiến vào cơ quan của sở giao thông vận tải.
Có sự giúp đỡ của chú Phí và ba của chú ấynữa, con đường tiến triển của ba em tại sở giao thông này rất thuận lợi. Mà ba em thực sự cũng là một người rất có năng lực và bản lĩnh. Tập đoàn của chú Phí càng kinh doanh càng thu được lợi nhuận nhiều, và khi ấy chức vụ của ba em cũng rất cao. Quan hệ của hai gia đình rất tốt, giống như người trong một nhà vậy, cuộc sống của hai gia đình thì ngày một sung túc và hạnh phúc hơn”.
“Khi em vừa được sinh ra thì giống như là có đến hai người cha, hai người mẹ yêu thươngchăm sóc lo lắng cho từng ly từng tí vậy. Ba mẹ công việc đều bận rộn vô cùng. Cuộc sống của em luôn diễn ra trong cảnh ở nhà một mình đến vài ngày là chuyện rất bình thường, rồi lại tiếp tục chuyển đến sống trong nhà họ Phí vài ngày nữa. Sau khi mẹ emmất thì thời gian em sống trong gia đình chú Phí ngày một nhiều hơn. Đối với em mà nói haingôi nhà ấy đều là nhà của em, đem lại cho em thứ cảm giác vô cùng gần gũi thân quen. Từ nhỏ em đã coi anh Phí Văn Kiệt như là anh ruột của em vậy. Đến khi lớn được mười mấy tuổi cũng là cái tuổi biết thương thầm nhớ trộm, và khi ấy em đã thích anh ấy luôn. Và anh ấy cũng thích em nữa. Hai bên gia đình khi biết em và anh ấy yêu sớm như vậy không những không hề phản đối mà ngược lại còn vô cùng đồng tình và vui vẻ. Khi em mười sáu mười bảy tuổi lúc nào cũng mong mình sẽ mau chóng lớn thật nhanh, để có thểlấy ngay được anh Phí Văn Kiệt”.
“Vào năm em thi đỗ đại học, đầu tiên là có người đăng tin chú Phí trước, nói rằng có rất nhiều hạng mục công trình trong quá trình làm ăn kinh doanh tại tập đoàn của chú vốn dĩ thành công là đều do đi đút lót chạy chọtcho các quan chức trong thành phố. Ba em lúc đó đang giữ chức vụ phó thị trưởng thành phố, mà lại phụ trách về mảng giao thông vận tải nữa chứ. Khi mới có người đăng tin ấy, chú Phí dường như không coi trọng lắm về vấn đề này đâu, kỳ thực điều hành một tập đoàn quy mô lớn như vậy đâu phải lúc nào cũng đường đường chính chính mà làm ăn được chứ, mà cũng đâu phảilúc nào cũng đi theo dõi quan sát được chobằng hết các thông tin rò rỉ từ bên ngoài như thế được. Nhưng từ trước cho tới thời điểm đó, chú Phí luôn biết cách khống chế tình hình, năng lực kiểm soát của chú rất tốt, cũng chẳng bao giờ để sót lại bất cứ một manh mối nào ra ngoài cả. Hơn nữa lãi có thêm sự trợ giúp lấp kín mọi khe hở của ba em vào nữa, cho nên cùng lắm có kiểm tra gì thì cũng chỉ gọi là làm cho có lệ, cho có thủ tục trong một thời gian nào đó mà thôi rồi cũng mau chóng kết thúc”.
“Thế nhưng vụ này càng kiểm tra lại càng đi sâu cào ngóc ngách nhiều. Trước tiên là kiểmtra sổ sách của một năm, rồi sau đó tiếp tục làsổ sách của ba năm, tiếp luôn năm năm. Rồi đến mức độ phong tỏa toàn bộ hồ sơ sổ sách giấy tờ từ ngày tập đoàn được thành lập cho đến tận thời điểm đó để tiến hành điều tra triệt để. Tội danh thì dần chuyển từ tội hối lộ sang âm mưu cấu kết tham ô tài sản nhà nước. Trước thời gian tòa án chính thứcđịnh tội thì chỉ có luật sư mới có quyền gặp mặt được chú Phí mà thôi. Mọi người trong gia đình đều lo lắng bất an như kiến bò trênchảo lửa vậy. Ba em luôn cố gắng hết sức đểtìm mọi cách giúp cho chú Phí được giải thoát. Nhưng mà cũng không thể làm một cách quá lộ liễu được. Đối với quan chức nhà nước mà nói, nếu liên quan đến phạm nhân đang bị quy vào tội tham ô tài sản nhà nước thì sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều đến côngdanh và tiền đồ của mình”.
“Hai bên gia đình đều sống trong trạng thái b