Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.
m, là việc anh vì em mà đã khước từ cuộc hôn nhân với người yêu đã đính hôn của anh”.
Diệp Tri Ngã vội vàng lùi xuống hai bước chân: “Việc này đâu có liên quan gì đến em cơ chứ, cũng chẳng phải do em… tự anh đi giải thích với người ta chẳng phải sẽ xong xuôi hết hay sao…”
Kiều Thận Ngôn vứt điếu thuốc lá vào thùng đựng rác cách chỗ anh đứng không xa, cườivới điệu cười đầy khó hiểu: “Vấn đề ở đây là,anh sẽ chỉ làm cho mọi người tiếp tục hiểu lầm như thế này nữa, cho nên phải đến tìm em, mời em đi cùng anh diễn một trò chơi này”.
Diệp Tri Ngã mắt trợn tròn vì ngạc nhiên: “Em không đi… anh anh anh, rốt cuộc anh là nhưthế nào vậy, việc này chẳng liên quan chút gì đến em cả… Còn nữa, em xin anh lần sau đừng bao giờ tặng hoa đến cơ quan nơi emlàm việc như thế này nữa, nó ảnh hưởng đếncông việc của em ở đây, cảm ơn anh!”
Kiều Thận Ngôn mỉm cười, tiếp tục lấy thêm một điếu thuốc nữa châm lửa hút, dùng ngóntay trỏ và ngón tay giữa kẹp điếu thuốc lại, tư thế thoải mái tự nhiên dựa người vào cánh cửa xe chầm chậm hút thuốc. Khi hút đến gần nửa điều thuốc trên tay, anh mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Diệp Tri Ngã, trầm ngâm mỉm cười nói với cô: “Em Em, đó là nick của em đúng không? Diệp Tri Ngã, tên nick name là Em Em, đúng là rất có ý nghĩa đấy”.
Diệp Tri Ngã cảm thấy tâm trạng bổng dưng vô cùng nặng nề, cắn chặt môi lại không nói một lời nào cả. Ánh mắt của Kiều Thận Ngôn có vẻ như đang đùa giỡn với cô. Cô sởn hếtgai ốc lên, phản ứng như vậy dường như có phần hơi quá độ, thế nhưng cũng vừa đúng với sự đoán mò của anh: “Bác sỹ Diệp an tâmđi, tôi muốn mời bác sỹ đến một nơi này… không phải đến gặp Phí Văn Kiệt đâu, anh tagiờ này đang ngồi trong nhà với Tiểu Mẫn cơ”.
Diệp Tri Ngã dùng hết sức nuốt nghẹn vào trong cổ họng. Đã đến giờ phút này thì không còn cách nào có thể giải thích tiếp nữa, cũng chẳng còn biện pháp gì để trốn tránh được cả. Có nói gì đi chăng nữa cũng chỉ khiến cho sự việc ngày một trở nên phứctạp theo hướng xấu nhất mà thôi. Kiều Thận Ngôn ngậm điếu thuốc vào miệng rồi ngồi vào bên trong xe, lái xe đến gần sát Diệp Tri Ngã, với tay mở cánh cửa xe phía chỗ ngồi bên cạnh ra, cũng không một lời thúc giục, cứ thế đợi chờ cho đến khi Diệp Tri Ngã ngồi vào mới thôi.
Cánh cửa xe mở ra, ánh sáng điếu thuốc anhđang hút dang dở vẫn cháy lập lòe. Diệp Tri Ngã ôm chiếc túi xách vào ngực, do dự rồi lạisuy ngẫm, cuối cùng cũng ngồi vào trong xe của anh.
Nơi mà Kiều Thận Ngôn đưa cô đến là một nhà hàng phong cách Nhật Bản, khung cảnhtại đây vô cùng nho nhã, sang trọng. Đi vào gian phòng riêng trong nhà hàng này, trong đó đã có vài người đang ngồi ăn. Những người đó vừa nhìn thấy Diệp Tri Ngã đang bước nhẹ nhàng sau lưng Kiều Thận Ngôn liền nở nụ cười trên mặt, nụ cười như thể “hóa ra là thế đó”.
Kiều Thận Ngôn cởi giày trước rồi bước chânvào trong, sau đó quay người lại đưa tay cho Diệp Tri Ngã. Lúc này Diệp Tri Ngã chầm chậm đưa tay cho Kiều Thận Ngôn để có thểdựa vào anh cởi giày ra rồi cùng anh đi vào bên trong gian phòng giữa những tiếng cười giòn giã quan sát nhất cử nhất động của mọi người xung quanh.
Cứ tưởng rằng một mình Kiều Thận Ngôn sẽ đến đây, nên chỉ có một chỗ ngồi duy nhất được chuẩn bị cho anh giờ dành cho anh và cô hai người ngồi chung. Thiếu gia họ Kiều quàng tay và ngồi sát vào phía cậu thanh niên bên trái anh: “Sao lại không ưng được cô nào để đến đây một mình thế này chứ, lại còn ngồi suốt ở đây nữa”.
“À, à, à, trời ơi, em chẳng phải là đã sai sót đến mức này không?” Người thanh niên đó vừa cười vừa đứng lên đi về phía cuối góc bàn rồi ngồi xuống, Kiều Thận Ngôn quay đầu lại nhìn Diệp Tri Ngã và cười nói: “Em vàođây đi, ngồi xuống đây này”.
“Anh hùng cứu mỹ nhân đó phải không?”. Người đàn ông ngồi trong góc đập tay lên bàn không ngớt thán phục, “Thiếu gia họ Kiều của chúng ta từ trước đến nay luôn là người đàn ông đầy khảng khái anh hùng như thế, tình cảm qua thời gian ngày một được khắc sâu, tình yêu bền chặt như sông núi như trời xanh bao la trên kia, khâm phục, khâm phục!”
Mọi người đều cười rất vui vẻ. Diệp Tri Ngã cũng không nhịn được cười. Cả bàn đều nhấc ly rượu lên chúc tụng nhau. Kiều Thận Ngôn khảng khái ép mọi người phải cạn sạch ly. Diệp Tri Ngã đã bị mời uống không ít rượu. Bữa cơm vừa ăn vừa nói cười rôm rả kéo dài gần mười một giờ mới tan. Loại rượu này tuy nồng độ không cao lắm nhưng dư vị sau khi uống xong thì thật là lớn. Diệp Tri Ngã cũng không chú ý nổi cô đã uống bao nhiêu rượu trong cuộc vui này nữa, chỉ biết là khi rời khỏi nhà ăn đó, đầu óc cô quay cuồng, nền nhà và trần nhà đảo nghiêng lăn lộn trong mắt cô, giống như cảm giác đang ngồi trên thuyền chênh vênh quay cuồng khó tả.
Kiều Thận Ngôn ôm chặt vào eo cô, mỉm cườinói giọng nhẹ nhàng “Mọi người còn tiết mụckhác nữa, em có đi hay không?”
Diệp Tri Ngã cười gượng gạo nhìn vào mắt anh trả lời: “Em, thì không, đi, nữa, đâu, anh ạ…”
Anh nhìn vào đôi mắt đang lấp lánh của cô, nụ cười tỏ vẻ sâu đậm hơn: “Cũng đ