Bước Vào Tim Em Nhẹ Nhàng Như Thế
Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.
ược, thế thì anh sẽ đưa em về nhà trước đã”.
Uống rượu xong không được phép lái xe, hoặc là gọi điện báo cho người lái xe riêng của anh đến hoặc tốt nhất là vẫy taxi. Những người bạn của anh đều đã đi khuất rồi. Kiều Thận Ngôn và Diệp Tri Ngã ở lại cuối cùng. Người lái xe ngay lập tức đến nơi hai người đang đứng, ngồi vào trong xe và đi được một đoạn đường ngắn, mùi rượu trong người Diệp Tri Ngã mỗi lúc một trở nên nồng nặc, hơi rượu bốc lên tận não khiến cô cảm thấy chóng mặt dữ dội, choáng váng điên cuồng, thế nhưng sự chóng mặt mờ mờ ảo ảo, thực thực hư hư này dường như lại khiếncô vô cùng dễ chịu.
Kiều Thận Ngôn nghe thấy tiếng cười ngây ngô của Diệp Tri Ngã đoán biết ngay là cô đã trong trạng thái say mèm rồi. Đã ngồi trong xe nên cũng chẳng cần tỏ ra bộ dạng thân mật âu yếm nữa. Anh quay mặt lại nhìn về phía ghế ngồi của Diệp Tri Ngã bên kia: “Không sao đấy chứ, em thê nào rồi?”
Diệp Tri Ngã vẫy tay, nhìn cảnh vật bên ngoài xe mênh mang trải dài đến vô tận dướiánh đèn điện đêm khuya. Một lúc đi qua một khung cảnh, một lúc lại đi qua một khung cảnh, một lúc là cảnh vật tròn trĩnh, sau một lúc tiếp lại là cảnh vật dài miên man. Rồi tiếp theo đó lại là những khung cảnh kỳ quái không thể nói rõ ràng hình thù màu sắc ra sao. Cô giống như một em bé đầy tò mò nhìn chăm chú vào khung cảnh bên ngoài đó, vừa nhìn vừa cười nói không dứt.
“Bác sỹ Diệp!”
Diệp Tri Ngã như dính sát cả thân mình vào cánh cửa. Vì uống nhiều rượu quá nên khuôn mặt đỏ bừng, cánh cửa xe lúc đêm lại mát lạnh khiến cho khuôn mặt cô áp vào trong đó có đôi phần đỡ nóng hơn. Cô vừa cười khúc khích vừa nói: “Kiều Thận Ngôn, cái mềm sẽ sợ cái cứng, mà cái cứng lại sợ cáikiên cố, nhưng cái kiên cố thì sợ cái liều lĩnh, và cái liều lĩnh lại sợ cái bất cần đời…”
Kiều Thận Ngôn chau mày lại vì khó hiểu, rồi anh nghe thấy người con gái uống rượu say khướt đang ngồi ngay cạnh anh đây nói giọng đầy trầm ngâm nhỏ nhẹ như thì thầm bên tai anh một cách chậm chạp: “Cô nươngnày không ưa anh một tí nào cả, mau mau biến mất khỏi tầm nhìn của cô nương này ngay đi…”
Chương 8: Cái bóng của ai? Khiến cho ai khổ sở
Loại rượu Nhật Bản này giống như rượu gạo vậy, khi uống vào không có cảm giác gì, thế nhưng sau khi rượu đã ngấm vào cơ thể rồi, cảm giác say hơn hẳn rượu trắng. Để đến khi tỉnh giấc dậy chắc chắn sẽ càng cảm thấy đau đầu hơn. Hai bên thái dương của Diệp Tri Ngã đập nhanh tới tấp. Cô nhấc chăn lên đắp vào đầu, xoa xoa mạnh hai vầng thái dương đang đau nhức dữ dội, đầu được bao bọc chặt trong chiếc chăn cứ thế như muốn vỡ tung ra, giọng nói đầy uất ức khó chiụ thốt lên: “Đồ điên, để cho mình uống biết bao nhiêu là rượu như thế này cơ chứ…”
Bên cạnh có tiếng nói chậm rãi thốt lên hỏi vặn lại: “Nói ai thế? Ai là đồ điên?”
“Lại còn ai vào đây nữa…”
Diệp Tri Ngã ngay lập tức dừng lại, mở to mắtnhìn, đắp trên người cô lúc này đây… lại còncó cả chiếc gối nữa… những thứ này đều không phải thuộc về đồ đạc sở hữu trên chiếc giường của cô.
Nhưng mà tiếng nói ấy… chẳng lẽ cô đang ảo tưởng chăng? Lại còn nữa, đây là đâu? Cô thẫn thờ co mình lại trong chiếc chăn mộtlúc rất lâu, rồi từ từ thò đầu ra khỏi chăn. Cănphòng ngủ này cô không còn lạ lẫm gì cho lắm, mở mắt ra là nhìn thấy Kiều Thận Ngôn luôn.
Kiều Thận Ngôn ngồi trong chiếc ghế sofa phía bên khung cửa sổ trong phòng ngủ, mặc một chiếc áo phông giống như bộ đồ đi ngủ vậy, trong tay cầm bản văn kiện chăm chú đọc, trước mặt có khay trà đặt cùng chiếc máy tính xách tay và một số giấy tờ vănthư khác nữa. Nhìn dáng vẻ dường như đã bận rộn suốt từ nãy đến giờ rồi.
Diệp Tri Ngã giống như vừa giẫm phải trứng gà trơn oạch, nhảy dựng lên, ôm chặt lấy chăn ngạc nhiên thảng thốt nhìn anh. Kiều Thận Ngôn chuyển ánh mắt từ những giấy tờ văn thư sang phía chiếc giường cô vừa ngủdậy, nhìn cô chăm chú và nói: “Tối qua em đãuống rượu say mềm, hỏi địa chỉ nhà em em cũng chẳng nói rõ ràng gì cả, nên anh đành phải đưa em đến đây một lần nữa”.
Diệp Tri Ngã hoảng hồn cúi đầu nhìn lại mình. Vẫn giống như lần trước mặc cả bộ đồ cứ thế ngủ say sưa, đến áo khoác cũng không được cởi ra. Đọc truyện hay tại yêu truyện chấm mô bi. Tâm trạng cô trở nên nhẹ nhõm hơn, đẩy chăn ra ngoài chuẩn bị bước xuống. Bỗng dưng liếc mắt nhìn thấy bên cạnh chiếc gối mình vừa gối đầu lên để ngủ vẫn còn có một chiếc gối khác nữa được đặtngay bên cạnh.
Cô đứng tim, cứ coi như anh đưa cô trong trạng thái say mềm vào trong căn phòng nàyđi, thế thì lúc ấy anh ngồi trong đây và đã làm những gì cơ chứ?
Kiều Thận Ngôn đặt tập văn kiện xuống bàn, bắt đầu đánh chữ trên máy tính xách tay, tốcđộ vô cùng nhanh, gõ chữ được một lúc rồi lại dừng, tiếp tục suy ngẫm, bộ dạng rất chuyên tâm chú trọng vào công việc. Nhưng anh vẫn lợi dụng khoảng thời gian trống giữa lúc anh gõ chữ và khi dừng lại để suy ngẫm để quay sang nói với Diệp Tri Ngã rằng:“Đừng có nhìn quanh quẩn như thế nữa, ở đây anh chỉ có duy nhất một chiếc giường, đến thần hộ mệnh cũng chỉ có thể cho em mượn một nửa chiếc giường mà thôi”.
Diệp Tri Ngã thở một